Iuri Levitansky – Đối thoại bên cây thông năm mới

November 18, 2016

– Thế gian đang có chuyện gì, anh biết không?
– Thì đang giữa mùa đông.
– Giữa mùa đông ư, anh cho là thế, có phải không?
– Phải, tôi cho là thế, bởi chính tôi, với tất cả khả năng, đã để lại dấu chân đến những ngôi nhà của em, lúc sớm mai đang thiêm thiếp giấc nồng.

– Rồi chuyện gì sẽ đến, hồi sau?
– Sau đó là tháng Giêng.
– Tháng Giêng ư, anh nghĩ thế sao?
– Phải, tôi nghĩ thế mà, bởi chính tôi đây, đã từ lâu, đọc cuốn sách trắng phau, cuốn sách vỡ lòng cổ xưa với những bức tranh bão tuyết vũ vần.

– Thế, mọi chuyện sẽ kết thúc thế nào?
– Là tháng Tư, tháng Tư sẽ đến.
– Tháng Tư đến, anh có chắc thế không?
– Phải, tôi chắc thế mà, nhất định rồi, bởi chính tôi đã nghe và đã kiểm tra, trong cánh rừng thưa, dường như ngay hôm nay, tiếng sáo đã vang ngân.

– Thế ta phải làm gì, anh có phân vân?
– Ta cứ sống thôi, và chọn vải hoa mát mẻ may những váy áo tuyệt trần.
– Anh có cho là chúng sẽ được mặc chăng?
– Tôi cho là chúng phải được may, là bởi vì bão tuyết dù có vần xoay, cũng không còn được lâu, chả còn được mấy ngày.

Thế cho nên nhân buổi tối hôm nay, cho phép tôi được mời em một điệu vals này, thưa quý cô, xin em hãy cầm tay.
Vầng trăng bạc, quả cầu thuỷ tinh xoay, và khách mời mang mặt nạ, tất cả cùng đang cuốn theo vòng tròn rồi đấy.
Đã bắt đầu rồi, điệu vals của chúng ta.
Nào, thưa quý cô, và – một-hai-ba, một-hai-ba, một-hai-ba, một-hai-ba…

Qh dịch

Юрий Левитанский

Диалог у новогодней ёлки

— Что происходит на свете? — А просто зима
— Просто зима, полагаете вы? — Полагаю.
Я ведь и сам, как умею, следы пролагаю
в ваши уснувшие ранней порою дома.

— Что же за всем этим будет? — А будет январь,
— Будет январь, вы считаете? — Да, я считаю.
Я ведь давно эту белую книгу читаю,
этот, с картинками вьюги, старинный букварь.

— Чем же все это окончится? — Будет апрель.
— Будет апрель, вы уверены? — Да, я уверен.
Я уже слышал, и слух этот мною проверен,
будто бы в роще сегодня звенела свирель.

— Что же из этого следует? — Следует жить,
шить сарафаны и легкие платья из ситца.
— Вы полагаете, все это будет носиться?
— Я полагаю, что все это следует шить.

Следует шить, ибо, сколько вьюгё не кружить,
нёдолговечны ее кабала и опала.
Так разрешите же в честь новогоднего бала
руку на танец, сударыня, вам предложить!

Месяц серебряный, шар со свечою внутри
и карнавальные маски — по кругу, по кругу.
Вальс начинается. Дайте ж, сударыня,
и — раз-два-три, раз-два-три,
раз-два-три, раз-два-три!..


Esenin – Quả chuông còn ngái ngủ…

September 15, 2016

Quả chuông còn ngái ngủ
Lay cánh đồng trở mình,
Mặt đất bừng tỉnh giấc
Mỉm cười chào bình minh.

Tiếng chuông lan hối hả
Chạm tới vòm trời xanh,
Âm vang lăn tròn mãi
Khắp rừng xa rừng gần.

Khuôn trăng ngà ngà trắng
Trốn xuống sau bờ sông
Nghe ngân nga tiếng nước
Vỗ bờ theo nhịp chân.

Thung lũng vẫn tĩnh lặng
Thoát khỏi giấc mơ màng,
Đâu đó ven đường lớn
Tiếng chuông dần dần tan.

* *
Колокол дремавший
Разбудил поля,
Улыбнулась солнцу
Сонная земля.
Понеслись удары
К синим небесам,
Звонко раздается
Голос по лесам.
Скрылась за рекою
Белая луна,
Звонко побежала
Резвая волна.
Тихая долина
Отгоняет сон,
Где-то за дорогой
Замирает звон.
1914


Esenin – Chiều toả khói con mèo mơ màng ngủ…

September 10, 2016

* * *

Chiều khói toả, con mèo mơ màng ngủ
Vẳng đâu đây tiếng ai đó cầu kinh.

Lay động ánh chiều, cuồn cuộn sương dâng,
Rèm đỏ buông che hờ ô cửa chạm.

Tơ nhện phất phơ mái kho vàng nắng.
Rúc rích gần xa tiếng chuột gặm trong buồng…

Lúa mì thu từng bó cạnh bìa rừng,
Những cây thông vút lên như mũi giáo

Rừng thưa toả khói thơm trong sương trắng …
Thanh thản trong tim đầy sức trẻ trào dâng.

 

* * *

Задымился вечер, дремлет кот на брусе,
Кто-то помолился: “Господи Исусе”.

Полыхают зори, курятся туманы,
Над резным окошком занавес багряный.

Вьются паутины с золотой повети.
Где-то мышь скребется в затворенной клети…

У лесной поляны — в свяслах копны хлеба,
Ели, словно копья, уперлися в небо.

Закадили дымом под росою рощи…
В сердце почивают тишина и мощи.

1912

 

 


Hoa bất tử – Anna Akhmatova

July 16, 2016

Nhành bất tử khô màu hồng nhẹ bỗng.
Mây ngổn ngang thô tháp phủ ngang trời.
Trong công viên duy nhất một cây sồi
Vòm lá non như không màu, thưa thớt.

Ánh hoàng hôn nửa đêm huy hoàng rớt.
Trong nhà tôi chật chội nhưng êm đềm.
Về những điều kỳ diệu, thật dịu dàng
Hôm nay chim đã cùng tôi trò chuyện.

Tôi hạnh phúc. Với tôi, đầy thương mến
Con đường mòn thoai thoải chạy qua rừng.
Chiếc cầu cũ hơi xiêu đứng chênh vênh.
Và thời gian phải đợi chờ sắp hết.

Mùa hè năm 1916
Slepnevo

 Qh dịch

Анна Ахматова

Бессмертник сух и розов. Облака
На свежем небе вылеплены грубо.
Единственного в этом парке дуба
Листва еще бесцветна и тонка.

Лучи зари до полночи горят.
Как хорошо в моем затворе тесном!
О самом нежном, о всегда чудесном
Со мной сегодня птицы говорят.

Я счастлива. Но мне всего милей
Лесная и пологая дорога,
Убогий мост, скривившийся немного,
И то, что ждать осталось мало дней.

Лето 1916
Слепнево


Tử đinh hương – Boris Pasternak

May 19, 2016

Ta hình dung – tổ ong nhộn nhạo,
Cao lương mỹ vị khắp cả vườn
Lưng tựa cao cao những ghế rơm,
Những con ruồi trâu đen đây đó.

Và đột nhiên phát ra lệnh nghỉ,
Người người khắp nơi đều dừng tay.
Tuổi trẻ xa trôi trong tổ ong đầy,
Và tử đinh hương bàng bạc nở.

Vọng tiếng xe và mùa hè đâu đó,
Sấm rền vang, cây cối bung chồi,
Và mưa rào lập tức được vời
Vào bản ghi những huy hoàng lộng lẫy.

Và cỗ xe đã chất đầy đến nóc
Tiếng ầm vang căng chật cả vòm trời –
Một toà nhà sáp tím nhẹ chơi vơi
Vươn cao giữa những đám mây trôi nổi.

Và mây đen vần vũ chơi đuổi bắt
Ta nghe đâu đây tiếng người trên
Tử đinh hương phải đặt trong đĩa mỏng
Để bớt nước đi và hương trầm thêm.

Сирень

Борис Пастернак

Положим, – гудение улья,
И сад утопает в стряпне,
И спинки соломенных стульев,
И чёрные зёрна слепней.

И вдруг объявляется отдых,
И всюду бросают дела.
Далёкая молодость в сотах,
Седая сирень расцвела!

Уж где-то телеги и лето,
И гром отмыкает кусты,
И ливень въезжает в кассеты
Отстроившейся красоты.

И чуть наполняет повозка
Раскатистым воздухом свод, –
Лиловое зданье из воска,
До облака вставши, плывёт.

И тучи играют в горелки,
И слышится старшего речь,
Что надо сирени в тарелке
Путем отстояться и стечь.


Một bài dân ca Nga

May 11, 2016

Con đường xa tít tắp
Trên đồng cỏ ngút ngàn
Gã đánh xe lạnh cóng
Đang trăng trối vội vàng

Sức lực đã cạn hết,
Cái chết đang đến gần…
Gã dặn bạn nối khố
Những ước vọng cuối cùng.

Có gì đừng để bụng,
Thôi chín bỏ làm mười,
Hãy chôn tôi, bạn nhé,
Nơi thảo nguyên xa xôi.

Đàn ngựa này, bạn ạ,
Đưa về cho cha tôi.
Thay tôi chào mẹ nhé,
Quỳ thấp dưới chân người.

Tôi còn người vợ trẻ,
Nhờ anh chuyển lời chào,
Cùng là chiếc nhẫn nhỏ
Từ đám cưới ngày nào.

Anh nhắn tới nàng nhé,
Để nàng đừng buồn nhiều,
Để nàng cùng người khác
Kết hôn trong thương yêu.

Về phần tôi, hãy nói,
Dù chết cóng giữa đồng
Tình yêu nàng tha thiết
Tôi vẫn mang trong lòng.

QH dịch

Степь да степь кругом,
путь далёк лежит.
В той степи глухой
замерзал ямщик.

И набравшись сил,
чуя смертный час,
он товарищу
отдавал наказ.

Ты, товарищ мой,
не попомни зла.
В той степи глухой,
схорони меня.

Ты лошадушек
сведи к батюшке.
Передай поклон
родной матушке.

А жене скажи
слово прощальное,
передай кольцо
обручальное.

А скажи ты ей:
пусть не печалится,
пусть с другим она
обвенчается.

А про меня скажи,
что в степи замёрз.
А любовь её
я с собой унёс.

 

 

 


Anna Akhmatova  – Tặng Natalia Rykova

April 12, 2016

 

Bị phản thùng, bán mua, trộm cắp làm tứ tán,
Đôi cánh đen chết chóc thoáng hiện rồi,
Bị nỗi buồn tham lam gặm nhấm đến tả tơi,
Sao đời ta ánh sáng vẫn dâng tràn thế đấy?

Rừng ngoại ô lộng lẫy chưa từng thấy
Đẫm mùi hương anh đào dưới mặt trời,
Và đêm đến một vòm sao tháng bảy
Thêm nhiều vì sao nữa tận cao vời, –

Và điều thần kỳ đã tới đây, gần lắm,
Gần những ngôi nhà cũ bẩn, sập đến nơi…
Là điều gì còn chưa ai được biết,
Nhưng chúng ta mong mỏi đã lâu rồi.

 

Наталии Рыковой

Всё расхищено, предано, продано,
Черной смерти мелькало крыло,
Все голодной тоскою изглодано,
Отчего же нам стало светло?

Днем дыханьями веет вишневыми
Небывалый под городом лес,
Ночью блещет созвездьями новыми
Глубь прозрачных июльских небес,-

И так близко подходит чудесное
К развалившимся грязным домам…
Никому, никому неизвестное,
Но от века желанное нам.