Юлия Друнина

June 16, 2009

Юлия Друнина

Любовь проходит.
Боль проходит.
И ненависти вянут гроздья.
Лишь равнодушье -
Вот беда -
Застыло, словно глыба льда.

Yulia Drunina

Tình yêu tắt ngấm rồi
Cơn đau qua đi mãi
Cả chùm hận thù cũng héo úa thôi
Còn lại riêng có sự thờ ơ -
Ồi tai hoạ -
Như một núi băng. Lạnh cứng đến không ngờ.


Юлия Друнина

June 16, 2009

Юлия Друнина

А всё равно
Меня счастливей нету,
Хотя, быть может,
Завтра удавлюсь…

Я никогда
Не налагала вето
На счастье,
На отчаянье,
На грусть.

Я ни на что
Не налагала вето,
Я никогда от боли не кричу.

Пока живу — борюсь.
Меня счастливей нету,
Меня задуть
Не смогут, как свечу.
Юлия Друнина

Đằng nào cũng không thể có
Ai người hạnh phúc hơn tôi,
Kể cả nếu ngay ngày mai,
Tôi nghẹt thở lìa đời.

Tôi chẳng bao giờ
phủ quyết lấy một lời
Dù là tình yêu,
Thất vọng
Hay buồn khổ.

Chẳng bao giờ tôi phủ quyết
Điều gì đó.
Tôi không kêu gào
Khi lỡ bị đau.

Còn sống tôi còn tranh đấu –
Chẳng ai hạnh phúc hơn tôi,
Tôi nào phải ngọn nến để người
Thổi tắt tôi dễ thế.


Giờ phán xử – Julia Vladimirovna Drunina

June 16, 2009

СУДНЫЙ ЧАС
Юлия Владимировна Друнина

Покрывается сердце инеем -
Очень холодно в судный час…
А у вас глаза как у инока -
Я таких не встречала глаз.

Ухожу, нету сил.
Лишь издали
(Все ж крещеная!)
Помолюсь
За таких вот, как вы,-
За избранных
Удержать над обрывом Русь.

Но боюсь, что и вы бессильны.
Потому выбираю смерть.
Как летит под откос Россия,
Не могу, не хочу смотреть!

Giờ phán xử
Julia Vladimirovna Drunina

Giá băng đóng cứng trái tim -
Giờ phán xử sao mà lạnh thế…
Ánh mắt các người thì vô cảm -
Kiểu nhìn tôi chưa thấy bao giờ.

Tôi đi thôi, khi sức cùng lực kiệt,
Để từ xa
(Đằng nào cũng được rửa tội rồi!)
Nguyện cầu
cho những người, -
Như các bạn, được bầu
Giữ nước Nga trên bờ vực thẳm sâu.

Nhưng tôi e họ cũng như tôi, bất lực.
Thế nên tôi mãi mãi ra đi.
Tôi không thể và cũng không muốn thấy,
Nước Nga trượt dài xuống đáy.


Mùa thu – Julia Vladimirovna Drunina

June 16, 2009

Осень
Юлия Владимировна Друнина

Уже погасли горные леса:
Ни золота, ни пурпура — все буро,
Но мне близка их скорбная краса,
Мне радостно, хоть небо нынче хмуро.

От высоты кружится голова,
Дышу озонным воздухом свободы,
И слушаю, как падает листва,
И слушаю, как отлетают годы…

Mùa thu
Julia Vladimirovna Drunina

Rừng đã héo, toàn một màu nâu sẫm,
Không còn vàng cũng chẳng còn đỏ thắm,
Vẻ đẹp bi ai với tôi gần gũi lắm,
Tôi thấy vui dù trời đất có âm u.

Vì độ cao mà đầu óc cuồng quay,
Không khí trong lành hít thở ngực căng đầy
Tôi nghe tiếng lá thu rơi nhè nhẹ
Và tôi nghe tiếng năm tháng xa bay…


Entry for November 17, 2008

November 17, 2008
Юлия Друнина***

Не знаю, где я нежности училась, -
Об этом не расспрашивай меня.
Растут в степи солдатские могилы,
Идёт в шинели молодость моя.

В моих глазах – обугленные трубы.
Пожары полыхают на Руси.
И снова нецелованные губы
Израненный парнишка закусил.

Нет! Мы с тобой узнали не из сводки
Большого отступления страду.
Опять в огонь рванулись самоходки,
Я на броню вскочила на ходу.

А вечером над братскою могилой
С опущенной стояла головой…
Не знаю, где я нежности училась, -
Быть может, на дороге фронтовой…

1946

Yulia Drunina***

Tôi không biết mình dịu dàng vì đâu, -
Xin đừng hỏi tôi nhiều về chuyện ấy.
Những mộ lính sao ngày càng nhiều vậy,
Tuổi trẻ tôi mặc quân phục quen rồi.

Trước mắt tôi – những ống khói sạm đen,
Lửa thiêu đốt trên đất Nga bỏng rẫy.
Chưa bao giờ biết cách hôn nồng cháy
Lính trẻ bị thương đau đớn cắn môi.

Những khó khăn của cuộc tổng phản công
Chúng tôi biết không nhờ tin chiến sự.
Khi chiến xa lao vào trong khói lửa,
Tôi theo bước bộ binh cũng xung phong.

Và chiều qua trước nấm mồ tập thể
Tôi đứng lặng yên, cúi thấp mái đầu…
Tôi không biết mình dịu dàng vì đâu, -
Hẳn đã học được trên đường ra mặt trận…

1946


Ю.Друнина – Я родом не из детства

November 14, 2008
Yulia DruninaTôi lớn lên không từ tuổi thơ

Tôi lớn lên từ chiến tranh chứ không phải tuổi thơ
Có lẽ vậy, với tôi bình yên là đáng quý,
Tôi đánh giá cao hạnh phúc mỗi phút bình yên
Và từng ngày trôi qua bên đời tôi bình dị.

Tôi lớn lên từ chiến tranh chứ không phải tuổi thơ
Một khi đã đi qua những ngả đường du kích
Tôi hiểu rằng trên đời chúng ta nên nhân hậu
Với từng ngọn cỏ, lá cây mềm.

Tôi lớn lên từ chiến tranh chứ không phải tuổi thơ
Có lẽ vậy, tôi bơ vơ không nơi nương tựa;
Những trái tim người tiền phương bỏng lửa,
Và đôi tay anh thô ráp chai sần.

Tôi lớn lên từ chiến tranh chứ không phải tuổi thơ
Tôi xin lỗi, dù biết mình chẳng hề có lỗi…

Ю.ДрунинаЯ родом не из детства

Я родом не из детства — из войны.
И потому, наверное, дороже,
Чем ты, ценю и счастье тишины,
И каждый новый день, что мною прожит.

Я родом не из детства — из войны.
Раз, пробираясь партизанской тропкой,
Я поняла навек, что мы должны
Быть добрыми к любой травинке робкой.

Я родом не из детства — из войны.
И может, потому — незащищённей:
Сердца фронтовиков обожжены,
А у тебя — шершавые ладони.

Я родом не из детства — из войны.
Прости меня — в том нет моей вины…

 


Ю.Друнина – Không đề

November 14, 2008
Ю.Друнина

***

Приходит мокрая заря
В клубящемся дыму.
Крадётся медленный снаряд
К окопу моему.

Смотрю в усталое лицо.
Опять – железный вой.
Ты заслонил мои глаза
Обветренной рукой.

И даже в криках и в дыму,
Под ливнем и огнём
В окопе тесно одному,
Но хорошо вдвоём.

1943

Yulia Drunina

***

Ánh bình minh ẩm ướt
Đến trong khói âm thầm.
Viên đạn nào lén lút
Bay chậm vào trong hầm

Gương mặt anh mệt mỏi.
Tiếng sắt thép lại vang
Bàn tay anh thô ráp
Che mắt em dịu dàng.

Ngay cả trong khói lửa,
Dưới mưa giật gió gào
Một mình trong hầm thì chật,
Hai người dễ chịu làm sao.

1943


Юлия Друнина – Không đề

November 11, 2008
Юлия Друнина
* * *

Я не привыкла,
Чтоб меня жалели,
Я тем гордилась, что среди огня
Мужчины в окровавленных шинелях
На помощь звали девушку –
Меня…

Но в этот вечер,
Мирный, зимний, белый,
Припоминать былое не хочу,
И женщиной –
Растерянной, несмелой –
Я припадаю к твому плечу.

Yulia Drunina
* * *

Tôi không quen,
Nhận chút lòng thương hại,
Tôi tự hào, rằng trong lửa khói
Đám đàn ông quân phục vấy máu đào
Cần một cô giúp đỡ –
Họ gọi tôi…

Nhưng đến một tối nao,
Mùa đông thanh bình tinh khiết,
Những chuyện qua rồi không cần nhớ lại,
Người đàn bà –
rụt rè bối rối –
Tôi nép bên anh tìm hơi ấm một bờ vai.


Любовь большую мы несем — Юлия Друнина

October 29, 2008
Любовь большую мы несем
———————————————————–
Юлия Друнина

Любовь большую мы несем,
Но я – к тебе, а ты – к другой
Опалены большим огнем,
Но я – твоим, а ты – другой.

Ты слова ждешь, я слова жду,
Я – от тебя, ты – от другой.
Твой образ вижу я в бреду,
Ты бредишь образом другой.

И что уж тут поделать, раз
Самой судьбе не жалко нас.
Что нас жалеть? Живем любя,
Хоть ты – другую, я – тебя.

Hai ta cùng mang nặng một tình yêu
————————————————-
Yulia Drunina

Hai ta cùng mang nặng một tình yêu,
Em yêu anh, nhưng anh yêu người ấy
Lửa bất diệt trong ta cùng bỏng cháy,
Em cháy vì anh, anh cháy vì người…

Anh chờ mãi một lời, em cũng chờ,
Em chờ anh, còn anh chờ nàng nói.
Bóng anh trong giấc mơ em bối rối,
Còn anh vì cô ấy mãi mộng du.

Ta biết làm sao được bây giờ
Số trời đã chẳng thương, đành vậy.
Thương làm gì? Ta vẫn đang yêu đấy,
Dù anh yêu người khác, em yêu anh.


Юлия Друнина – Нет в любви виноватых и правых.

July 26, 2008
Юлия Друнина.

* * *

Нет в любви виноватых и правых.
Разве эта стихия – вина?
Как поток раскаленной лавы
Пролетает по судьбам она.

Нет в любви виноватых и правых,
Никого здесь нельзя винить.
Жаль безумца, который лаву
Попытался б остановить…

Юлия Друнина.
Мир до невозможности запутан.
Стихотворения и поэмы.
Сер.: Поэтическая Россия.
Москва: Русская книга, 1997.

Yulia Drunina

* * *

Khi yêu không kẻ đúng người sai.
Chẳng lẽ yêu lại thành có lỗi?
Nóng bỏng như một dòng nham thạch,
Tình yêu lướt qua mọi cuộc đời.

Khi yêu không kẻ đúng người sai.
Không có ai để ta buộc tội.
Chỉ thương kẻ đam mê khờ dại
Định ngăn dòng nham thạch ấy thôi…

Юлия Друнина.
Мир до невозможности запутан.
Стихотворения и поэмы.
Сер.: Поэтическая Россия.
Москва: Русская книга, 1997.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.