Em mỉm cười mà trái tim lệ đổ

February 10, 2007

Em mỉm cười mà trái tim lệ đổ
Trong những chiều cô đơn
Em yêu anh
Có nghĩa là –
Cầu cho anh mọi sự tốt lành
Có nghĩa là, anh yêu duy nhất
Không cần nói ra lời, không cần gặp mặt
Và không cần buồn thương.
Không cần lo lắng
Và không cần chung đường
Khi đón những bình minh
Tuổi già đến rồi kìa
Đến lúc ta cần quên đi nhiều thứ…

Em yêu anh
Có nghĩa là –
Cầu cho anh mọi sự tốt lành.
Có nghĩa là phải quên anh nhanh nhất
Xoá đi ký ức trong tim
Nhưng làm sao để sưởi ấm đôi tay anh cóng lạnh
Đã từng làm những việc quá sức mình?
Ai sẽ nói với em, anh thương ơi
Ai người khuyên nhủ
Việc gì cần, và việc gì không
Mình em, em biết sao đây
Không ai có thể cho ta biết
Đường ta đi chẳng ai có thể chỉ ra
Mối lương duyên nào ai gỡ giúp ta…
Ai dám bảo rằng yêu là dễ nhỉ?

Улыбаюсь, а сердце плачет

Улыбаюсь, а сердце плачет
в одинокие вечера.
Я люблю тебя.
Это значит –

я желаю тебе добра.
Это значит, моя отрада,
слов не надо и встреч не надо,
и не надо моей печали,

и не надо моей тревоги,
и не надо, чтобы в дороге
мы рассветы с тобой встречали.
Вот и старость вдали маячит,

и о многом забыть пора…
Я люблю тебя.
Это значит –
я желаю тебе добра.

Значит, как мне тебя покинуть,
как мне память из сердца вынуть,
как не греть твоих рук озябших,
непосильную ношу взявших?

Кто же скажет, моя отрада,
что нам надо,
а что не надо,
посоветует, как же быть?

Нам никто об этом не скажет,
и никто пути не укажет,
и никто узла не развяжет…
Кто сказал, что легко любить.


Em muốn hỏi anh đã lâu rồi …

February 10, 2007

* * *
Em muốn hỏi anh đã lâu rồi
Sao anh nỡ quên đi hết thế,
Dáng hình em, đôi mắt, trái tim
Và giọng nói anh từng yêu một thuở…

Em đã từng mang đến niềm vui,
Nhưng hồn anh giờ trống vắng mất rồi.
Như khu vườn nhuộm nắng thu vàng sậm
Một sớm kia lá trút cành trơ.

Hoa tuyết bay khắp trời lấp lánh
Mỏng mảnh diệu kỳ những cánh sao
Em tìm anh, gọi anh khắp nơi
Mà anh vẫn lặng im, không lên tiếng

Em đắng cay, cô đơn, nhẫn nhịn
Chờ một bàn tay trong bóng tối chìa ra
Dòng đời cuồn cuộn mênh mông sóng
Tự lúc nào đã chia cắt chúng ta.

Em chỉ sống bằng một niềm hy vọng
Thấy ánh mắt anh dù vẫn thờ ơ.
Em muốn tin dòng đời đừng xuôi mãi
Có một lần quay ngược lại ngày xưa.

* * *

Я давно спросить тебя хотела:
разве ты совсем уже забыл,
как любил мои глаза и тело,
сердце и слова мои любил…

Я тогда была твоей отрадой,
а теперь душа твоя пуста.
Так однажды с бронзового сада
облетает поутру листва.

Так снежинки – звездчатое чудо –
тонким паром улетают ввысь.
Я ищу, ищу тебя повсюду,
где же ты? откликнись, отзовись.

Как мне горько, странно, одиноко,
в темноту протянута рука.
Между нами пролегла широко
жизни многоводная река.

Но сильна надежда в человеке,
я ищу твой равнодушный взгляд.
Все таки мне верится, что реки
могут поворачивать назад.


Mà em biết không, tất cả đều trở lại!

February 10, 2007

* * *

Mà em biết không, tất cả đều trở lại!
Gió phương nam sẽ còn hiền hoà thổi,
Xuân êm đềm còn bị bỏ bùa mê,
Còn lật giở từng trang ký ức tưởng như đã quên đi,
Còn bắt chúng mình gặp nhau thêm lần nữa,
Để đôi môi em nóng bỏng lúc tinh mơ,
Thức anh dậy chào một ngày mới đến.

Em biết không, tất cả đều trở lại!
Những đường ray rời ga đến ngàn phương,
Máy bay cất cánh đem theo bao thương nhớ,
Những con tàu nhổ neo đi về miền đất lạ…
Giá nhân gian hiểu được điều này,
Hẳn sẽ nghĩ nhiều hơn đến điều thần kỳ khi gặp mặt,
Và hiếm hoi hơn nước mắt lúc chia tay.

Hạnh phúc là gì? Có giống con chim nhỏ:
Đã rời tay là mất – không trở lại bao giờ?
Nhưng vật vã khổ đau giam hãm trong lồng chật,
Ai đang tâm hẹp hòi, chẳng xẻ chia.
Với niềm hạnh phúc giữ trong tay,
Em hiểu không, đôi khi ta khó xử,
Anh xin không khóa chặt, không ngăn đôi cánh trắng.
Em muốn bay?
Thì cứ cất cánh bay…

Chỉ xin em hãy nhớ điều này,
Ta sẽ có tưng bừng ngày gặp lại!

* * *

А знаешь, все еще будет!
Южный ветер еще подует,
и весну еще наколдует,
и память перелистает,
и встретиться нас заставит,
и еще меня на рассвете
губы твои разбудят.
Понимаешь, все еще будет!
В сто концов убегают рельсы,
самолеты уходят в рейсы,
корабли снимаются с якоря…
Если б помнили это люди,
чаще думали бы о чуде,
реже бы люди плакали.
Счастье – что онo
? Та же птица:
упустишь – и не поймаешь.
А в клетке ему томиться
тоже ведь не годиться,
трудно с ним, понимаешь?
Я его не запру безжалостно,
крыльев не искалечу.
Улетаешь?
Лети, пожалуйста…
Знаешь, как отпразднуем
Встречу!


Mùa xuân

February 10, 2007

Mây như nhím xù lông.
Trời xám và ẩm ướt.
Tuyết bên đường chất đống
Xẹp dần theo thời gian.

Gió ấm thổi từ nam,
Băng trên sông nát vụn,
Những khu vườn ngả sẫm
Miễn cưỡng đón gió về.

Gió khò khè trong ngực,
Ngăn trở vượt qua tất
Gió vỗ cánh nặng nề
Làm rung những mái tôn.

Từng đợt sóng cuộn lên,
Đêm, từng đêm thêm mạnh,
Cả rừng cây dương trắng
Trữ dòng nhựa đầy căng

Gió thổi ba ngày ròng
Ba ngày đêm băng vỡ
Ba ngày toàn vũ trụ
Tối đen, không sao trời.

Nỗi buồn không giới hạn,
Ba ngày đêm trong tim…
Lẽ nào trong cuộc đời
Xuân bắt đầu như thế?

* * *

ВЕСНА

Туч взъерошенные перья.
Плотный воздух сыр и сер.
Снег, истыканный капелью,
по обочинам осел.

И упорный ветер с юга,
на реке дробящий льды,
входит медленно и туго
в прочерневшие сады.

Он охрипшей грудью дышит,
он проходит напролом,
по гремящей жестью крыше
тяжко хлопает крылом.

И кипит волна крутая
с каждой ночью тяжелей,
сок тягучий нагнетая
в сердцевины тополей.

Третьи сутки дует ветер,
третьи сутки стонут льды,
третьи сутки в целом свете
ни просвета, ни звезды.

Краю нет тоске несносной.
Третьи сутки в сердце мрак…
Может быть, и в жизни весны
наступают тоже так?


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.