Tinh Anh công tử là một trang thiếu hiệp trẻ tuổi, nội lực thâm hậu, võ công đầy mình. Chàng tư duy ra rằng, để trở thành huyền thoại võ công, cần có một môn phái, hơn thế, còn cần đứng đầu môn phái này! Chàng lại tiếp tục tư duy: nhập một môn phái, phấn đấu lên vị trí dẫn đầu cũng nhược lắm. Chi bằng tự mở môn phái thì đương nhiên chàng là người đứng đầu. Tư duy đến đây thấy sảng khoái khôn xiết, chàng hét lên “Eureka”. Nghĩ là làm, chàng bèn mở một võ đường, lấy hiệu của mình làm tên gọi, và tự xưng là Tinh Anh đường chủ.
Trụ sở môn phái đặt tại một ngôi miếu không bỏ hoang, ban ngày là chỗ mấy thầy đồ gõ đầu trẻ ranh. À quên, chỗ này chúng tôi diễn đạt hơi tối nghĩa. Cái miếu này tục gọi là Huy Văn miếu, không bị bỏ hoang, ban ngày có mấy thầy đồ mới gõ đầu trẻ ranh, ban đêm thì chưa có hoạt động nào đáng kể, thế nên Tinh Anh công tử mưu cao giả làm tiểu đồng cho mấy thầy đồ, để đêm ngủ lại miếu. Chàng chiêu tụ môn sinh, dạy cho chúng vài miếng võ công mèo quào do chàng tự sáng chế. Môn sinh kêu chàng là sư phụ, chàng gọi chúng là đệ tử, thật là đầy tôn ti trật tự, xứng đáng là một môn phái lớn.
Lại nói chuyện về mụ phù thuỷ già Tích Oa, ngoại hiệu Tích Oa đầu đất. Phiêu bạt trên giang hồ mấy chục năm, mụ già Tích Oa nổi tiếng với những hành động kỳ quái, những vụ việc mà bằng hữu phải méo miệng vì cười còn kẻ thù cũng phải lắc đầu bái phục. Tuy nhiên đến cả tiểu muội Ni Na Sa Tuyết cũng không ngờ nổi việc mụ bái Tinh Anh công tử làm sư phụ, nhập vào đám môn sinh trẻ ranh của Tinh Anh đường chuyên múa lân dịp lễ tết và tập tành múa gậy khua đao.
Thế nhưng cái mà chàng thiếu để đám đệ tử xênh xang với thiên hạ, để Tinh Anh môn rạng danh trên giang hồ, thì chàng còn chưa nghĩ ra. Tinh Anh đường chủ trăn trở tư duy, lấy làm phiền lòng lắm. Một hôm, mới điểm tâm bằng một cái bánh mì nhạt, uống ngụm nước vối cho rẻ tiền, nào ngờ nước vối nóng quá khiến chàng sặc ra một miếng. Ai ngờ, khi sặc nước cũng là lúc đầu óc trở nên thông minh đột xuất nhờ đọc tờ báo lá cải gói miếng bánh mì. Tờ báo đã bị xé chỉ còn lại một góc, nhưng Tinh Anh công tử cũng còn đánh vần được – đó là mấy chữ “chiến dịch đánh bóng hình ảnh”.
Mà đánh bóng hình ảnh còn gì hơn là múa lân! Múa lân là một môn nghệ thuật múa dân gian đường phố có nguồn gốc từ Trung Quốc, thường được biểu diễn trong các dịp lễ hội, đặc biệt là Tết Nguyên Đán và Tết Trung Thu, vì tượng trưng cho thịnh vượng, phát đạt, hạnh phúc, hanh thông… Đầu lân rực rỡ xanh đỏ tím vàng bảy sắc cầu vồng, con lân theo hiệu lệnh của Tinh Anh đường chủ mà bay lên bay xuống mắt nhấp nháy, tạo thành những con rồng như đang bay lượn, hoặc cuộn trên cột. Khỏi phải nói, bọn môn sinh sẽ thích mê, phục lăn đường chủ, mấy năm sau còn kể chuyện trong mấy lớp trẻ ranh của các thầy đồ! Vậy là chàng hiểu ra, vật mà Tinh Anh đường còn thiếu hẳn là một cái đầu lân!
Chàng bèn thong dong dạo chơi Internet, ấy là cái thế giới giang hồ ảo trên mạng, và search ra một địa chỉ. Có địa chỉ rồi, Tinh Anh công tử bèn gọi đại đệ tử Tích Oa bà bà lên thương nghị.
Chàng nói:
- Trung thu sắp tới rồi, Tinh Anh môn chúng ta cần một lễ ra mắt cho xôn trò, mà trang web của ta trên Internet cũng cần thêm ảnh hoạt động. Cái này phi bà bà không ai làm nổi.
Tích Oa bà bà vốn nổi tiếng trên giang hồ, bằng hữu lắm mà cừu địch còn nhiều hơn, mụ nghĩ ngay, việc này không nhờ tới bằng hữu không xong, bèn dùng cách không truyền âm khí dụng gọi tiểu muội Ni Na Sa Tuyết, cậy nhờ nàng đi xem thực hư về cái đầu lân mà Tinh Anh công tử đã dày công search được.
Ni Na Sa Tuyết vốn nổi tiếng kiến văn rộng rãi, trí thức uyên thâm, nội lực không thiếu, nhưng nghe hai tiếng đầu lân từ miệng mụ Tích Oa, nàng chợt thấy hoa mắt, đau đầu, tức ngực.
Nàng lắp bắp:
- Sư tỉ, Sư tỉ nói thật chứ? Muội đâu có thạo về …đầu lân. Chẳng thà là thủ cấp của Phươngnn hay thủ cấp của Trungdn thì muội còn hiểu được…
Mụ Tích Oa ngọt ngào dụ dỗ:
- Muội kiến văn rộng, nội lực dồi dào, võ công thâm hậu, việc cỏn con đó lẽ nào không làm nổi. Mà thế gian này đầu lân là báu vật hiếm có, cơ hội sắm đầu lân có một không hai trong đời, đặng thu thập thêm kiến thức, mở rộng kiến văn, quảng giao, thì võ công và danh tiếng của muội càng vang xa chứ có làm sao. Nói thật, ta đây già rồi, chứ không thì ta cũng đích thân vào SG một chuyến, thử xem việc mua đầu lân nó thế nào…
Nghe bùi tai, Ni Na Sa Tuyết đồng ý, tuy thật ra mà nói, nàng hoàn toàn không có chút tự tin nào khi bắt tay vào điệp vụ này, điều hoàn toàn dễ hiểu, nàng ta đặt mật danh cho chiến dịch là điệp vụ bất khả thi. Nhưng dù vậy, cũng phải bắt đầu, nàng bèn lôi cái truyền khẩu cách không rẻ tiền ra, bấm ngay con số của một lân sư đại hiệp được Tinh Anh đường chủ cung cấp cho. Những tiếng chuông điện thoại đơn điệu và kém hài hòa được kết thúc bằng một tiếng A lô. Một đại hiệp giọng nói trầm nặng chứng tỏ nội công thâm hậu tuy còn rất trẻ đáp lời nàng. Nói gần nói xa, mãi rồi nàng cũng khẳng định mục đích của cuộc điện đàm: nàng là đại diện của một môn phái mới trên giang hồ ngoài đ ất Bắc, mong muốn được diện kiến cái đầu lân mà đại hiệp đang tính đẩy đi nơi khác. Dù vậy Lân Sư đại hiệp tỏ ra không mấy tin tưởng Sa Tuyết cô nương, hoặc giả bộ làm ra vẻ doanh nhân thành đạt bận bịu vô ngần, nhất định không cho Sa Tuyết tiếp kiến ngay.
Ni Na Sa Tuyết mặc dù chẳng biết võ công phái Lân sư, lịch duyệt cũng chẳng bằng ai, nhưng cũng nhận thấy sự lạnh nhạt. Nàng nghĩ bụng – chắc Lân Sư đại hiệp thuộc môn phái Treo đầu dê rồi. Dù vậy, Ni Na vẫn báo cho Tinh Anh đường chủ một cách hết sức lễ phép.
Nhận được mật điện của Sa Tuyết cô nương, Tinh Anh công tử lấy làm lạ lắm. Chàng cấp gọi mụ Tích Oa, thông báo tình hình và cùng đàm đạo. Mụ già cũng lấy làm băn khoăn lắm, một mặt mụ dùng cách không điện đàm gọi Uy Việt công tử, gọi là trợ oai cho Sa Tuyết khi đi xem hàng tận kho, mặt khác, mụ cũng bỏ công suy nghĩ, rồi sau một bữa trưa đầy pelmeni Nga có tra thêm muối iốt, mụ chợt nảy ra một ý nghĩ, bèn lựa lời hỏi Tinh Anh công tử:
- Chẳng hay công tử có nói với Lân Sư đại hiệp, rằng Sa Tuyết cô nương thay mặt Tinh Anh đường tới diện kiến Lân Sư đại hiệp và xem mặt con lân chăng?
Công tử nói: – Ta e rằng có sự treo đầu lân bán thủ cấp mèo ở đây. Để đêm nay online, ta sẽ truy bức chúng phải tiếp Sa Tuyết cô nương, phải cho ta xem con lân. Bằng không… bằng không…
Mụ Tích Oa hỏi:
- Bằng không thì làm sao? Sư phụ muốn ta xuất chiêu, đánh cho chúng thất điên bát đảo chăng?
Chàng thở hắt ra:
- Bằng không thì đành vậy, thôi không mua nữa chứ sao!!!!!
Chàng âm thầm online thâu đêm, quyết tóm cho bằng được Lân Sư đại hiệp giấu mặt kia. Thế nên buổi trưa hôm đó, mụ Tích Oa vừa ăn xong còn chưa kịp lên giường thì cách không điện đàm khí của mụ bỗng rung lên, mụ bắt máy nghe giọng Sa Tuyết tiểu muội đầy phấn khích:
- Lân Sư đại hiệp vừa hạ cố truyền khẩu cách không, bảo là sẵn sàng nghênh tiếp quý khách. Uy Việt công tử đã được báo, vũ khí sẵn sàng, ngựa đã thắng cương. Muội đi đây, tỷ cứ ở nhà sẵn sàng chờ tin thắng trận!
Vậy là Ni Na Sa Tuyết nhận lời nhờ vả dễ thương của mụ Tích Oa, vớ lấy cây phất trần vốn là vũ khí thành danh của nàng, cưỡi lên con ngựa ô Cờ Lích tuấn mã đã được đổ xăng phi thẳng tới nơi hẹn Uy Việt công tử – đó là một võ đài nổi tiếng ở Sài Thành, tên là Mẹt – Rô thương xá. Trời nắng chang chang, Uy Việt công tử và Nina vốn chưa biết mặt nhau, dù vẫn nghe danh tiếng tựa sấm động bên tai. Chuyện này cũng không cần kể ở đây, chỉ biết là cuối cùng họ đã gặp được nhau.
Về phần mình, Uy Việt công tử nhận lời nhờ vả của mụ Tích Oa do vì nể, chàng ta cũng không mấy tự tin – chả là chàng cũng chưa bao giờ có kinh nghiệm mua bán thứ vật dụng rất kỳ khôi này. Tuy nhiên, mụ già Tích Oa tinh quái đã hứa hẹn, chàng chỉ cần đi theo Sa Tuyết thôi, chứ mọi việc đã có nàng lo liệu, nên chàng nhận lời, dù không khỏi lo lắng nên đã mang theo ý trung nhân.
Chưa kip hàn huyên (mà cũng chả cần hàn huyên, vì Uy Việt công tử đi cùng với ý trung nhân), thì Nina đã móc truyền khẩu cách không gọi cho Lân Sư đại hiệp. Hóa ra sào huyệt của đại hiệp hoàn toàn không phải như đã ghi cho Tinh Anh công tử, mà lại ngay gần Thương xá Mẹt Rô. Uy Việt công tử mang theo ý trung nhân, cùng Sa Tuyết cô nương thế là thành ba người, mà bên lân sư đại hiệp hẳn là chỉ có một. Bên ta đông hơn, khí thế hơn hẳn.
Ba kẻ thường dân không biết võ công, vừa hạ mã bèn cung kính bước vào thi lễ. Lân Sư đại hiệp thấy vậy lấy làm đẹp lòng, bèn không mời họ dùng nước lọc hay nước trà, mà đi ngay vào việc. Sào huyệt của đại hiệp không quá rộng, nhưng chất đầy thủ cấp của kỳ lân. Thôi thì đủ màu – xanh đỏ tím vàng muôn phần lộng lẫy.
Choáng ngợp trước cảnh tượng ấy, Sa Tuyết và Uy Việt bèn lặng lẽ theo sau đại hiệp, nghe đại hiệp kể về từng chiến tích gắn với mỗi thủ cấp kỳ lân. Chuyện rất hấp dẫn, nên chúng tôi không kể ra ở đây, để ém hàng chờ dịp khác.
Sau khi làm Sa Tuyết cô nương cùng Uy Việt choáng ngợp trước đống thủ cấp kỳ lân ngồn ngộn muôn hồng ngàn tía kia chủ nhân Kỳ lân đuờng mới đi vào việc chính, cho em Hồng Lân ra mắt người mua. Nhân lúc đại hiệp mải kể chuyện, Sa Tuyết và Uy Việt lén lút chạm vào đầu lân. Cả hai cảm thấy da lân quả là đã không còn mới, màu sắc mười phần đã kém tươi mất bảy.
Lân Sư đại hiệp con mắt tinh tường bèn nói:
- Hồng Lân này đã không còn trẻ, nên hồi môn chỉ đáng giá 800. Nếu thêm một bộ xiêm y và đuôi, thì xin thêm 1 triệu. Còn Lục Lân này mới vừa chém hạ, đầu đuôi còn rực sắc xanh, một triệu hai là giá chân thành, thêm xiêm y với đuôi triệu nữa.
Nghe Lân sư đại hiệp rao giá mà Sa Tuyết cùng Uy Việt thấy choáng váng. Không thèm để ý, Lân sư đại hiệp tiếp:
- Còn kia là cái trống ta đang dùng luyện võ, đường kính vừa năm tấc da trâu. Âm thanh nghe rất đanh thép, xứng với giá 2 triệu, nhưng ta ém lại chờ thời, đợt này xin không gả bán.
Sa Tuyết cô nương cùng Uy Việt công tử thấy choáng váng, mất hết sáng suốt, may mà chợt nhớ tới Tinh Anh đường chủ bèn nhấc cách không truyền khẩu lên. Lân Sư đại hiệp cười nhạt:
- Các người chẳng hiểu gì về võ công, tốn tiền cách không làm chi? Đưa đây ta trực tiếp nói chuyện với Tinh Anh đường chủ.
Ni Na Sa Tuyết bèn cùng Uy Việt công tử thả ngựa chậm rãi đi dạo vùng núi gần sào huyệt của đại hiệp. Được cái vùng này tuy núi non hiểm trở, nhưng phong cảnh hữu tình, phố xá sầm uất, nên cũng ko đến nỗi nhàm chán. Họ dừng bước tại một tửu quán nhỏ thanh nhã có hoa thơm suối chảy, hái lấy hai trái dừa và một trái cam từ tủ lạnh để giải khát.
Đang chuyện phiếm thì cách không truyền khẩu của Sa Tuyết lại rú lên một tiếng không lấy gì làm du dương, ra là Tinh Anh công tử và Lân Sư đại hiêp đã đạt được thoả thuận về em Tân Hồng Lân, mời Sa Tuyết cô nuơng cùng Uy Việt công tử quay lại nạp tài và rước em ra ga.
Sa Tuyết vốn tính chu toàn, bèn bảo Uy Việt:
- Bây giờ không thể biết được Đại hiệp với đường chủ thỏa thuận về em lân nào, dẫu có hình ảnh đổi trao, nhưng ta không rõ chân dung với dung nhan thực có khác nhau không. Chi bằng công tử và tiểu thư ngồi đây, ta chạy đi nhờ bồ câu lấy chân dung đường chủ gửi. Vừa tàn một tuần trà, cũng là lúc Sa Tuyết đã lấy được chân dung của Hồng Lân tân mỹ nhân. Quay trở lại sào huyệt của Lân Sư đại hiệp, thì đại hiệp bèn đưa họ sang một sào huyệt khác. Đường đi cong cong ngoắt ngoéo, kết thúc ở một túp lều.
Đại hiệp gõ nhẹ ba tiếng thì thầm mật danh, cửa bèn mở ra. Hồng Lân tân mỹ nhân hiện ra trước mặt, dung nhan hiển nhiên không còn tươi tắn như lúc mới trang điểm, nhưng mười phần vẫn còn đến chín. Uy Việt và Sa Tuyết ngắm nhìn tỷ mỷ chân dung, xem xét từng chi tiết xiêm y, và thấy là màu sắc xiêm y của em có phần tươi quá so với chân dung bèn cấp báo cho Tinh Anh đường chủ. Nào ngờ Tinh Anh đường chủ khẳng khái nói – màu càng tươi càng đẹp, có sao đâu!
Vậy là sau khi được đại hiệp dặn dò tỷ mì, chỉ đường kỹ càng, Sa Tuyết bèn thanh toán mọi phí tổn cho đại hiệp, và cùng Uy Việt công tử lên đường tới Ga Sài Gòn tiêu cục nhờ vận chuyển.
Ga Sài Gòn là một tiêu cục lớn vào bậc nhất nhì nước, danh tiếng và tai tiếng cũng lẫy lừng khắp Trung Nguyên, cao thủ ở đây thì nhiều như lá rụng mùa thu, hoa nở mùa xuân. Từ sào huyệt của Lân Sư đại hiệp, Uy Việt và Sa Tuyết ra roi, ngựa phi như bay chừng một tuần trà thì cả hai dừng ngựa trước một cái cổng rất hoành tráng và màu mè, có hai chữ to tướng và màu mè chẳng kém “Hạ Mã”.
Một số cao thủ đã chờ sẵn ở đó, họ chỉ nhìn một cái là biết ngay bọn Uy Việt không hề biết võ công, và cũng biết ngay bọn này đem cái đầu lân đã gói kỹ càng trong mười lớp lá chuối kia đến để làm gì.
Một tiểu đồng lanh lẹ dắt đôi ngựa đến tàu ngựa, và chỉ đường cho hai người đến gặp một yếu nhân của tiêu cục. Yếu nhân có dáng người tầm thước, không cao không thấp, không béo không gầy, nội công thì thâm hậu không biết để đâu cho hết đành tập trung vào cặp mắt cú vọ xoi mói sâu hoắm. Thoạt thấy Sa Tuyết cô nương và Uy Việt công tử, yếu nhân hỏi liền:
- Gửi Hồng Lân đi đâu, nói mau
- Dạ, dạ, gửi đi Hà Thành.
- Khá mau khai báo họ tên của các ngươi và người nhận.
Trong lòng đầy sợ hãi, Sa Tuyết không dám khai tên của Tinh Anh đường chủ, mà nói nhầm tên của mụ Tích Oa, nhất nhất không dám giấu diếm điều gì – mụ ở đâu, hay mặc áo có màu gì, tay trái có mấy nốt ruồi, thảy đều khai hết…
Yếu nhân bấy giờ mới cười nhạt, ghi vài chữ lên lệnh tiễn, rồi gọi tiểu đồng, bảo chuẩn bị xe kiệu cho Hồng Lân Tân giai nhân. Uy Việt và Sa Tuyết muốn đi theo, nhưng đại hiệp gằn giọng:
- Vô lễ! Ga Sài Gòn tiêu cục chúng ta danh tiếng và tai tiếng lẫy lừng cõi Trung Nguyên, há không làm nổi cỗ xe tầm thường kia sao? Tiện nhân dám nghĩ là chúng ta không hộ tống nổi Hồng Lân của các người hay sao? Tới đây ngay, chớ để ta nổi giận!
Uy Việt và Sa Tuyết sợ hãi lại gần vị yếu nhân, trong lòng Sa Tuyết muôn vàn lo lắng, chỉ sợ yếu nhân nổi giận trả lại Hồng Lân thì nàng không biết làm gì!
Yếu nhân cũng không lớn tiếng thêm nữa, chỉ yêu cầu bọn họ điểm chỉ rồi thanh toán cước phí cho Hồng Lân. Xong xuôi yếu nhân trao cho họ một phiếu hồng phấn, dặn:
- Bây giờ các ngươi khá mau nhờ lính truyền tin đem gấp phiếu hồng đến cho mụ Tích Oa, không quá một tuần Hồng Lân sẽ tới nơi hẹn. Tới đây tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát, nơi đây cao thủ võ lâm rất nhiều, bọn người trần mắt thịt không biết võ công như các người khá mau lui gót, đừng để hối hận về sau.
Bọn Uy Việt run sợ vâng lời, họ nhanh chóng tìm lính truyền tin, nhờ họ phi ngựa trạm đem phiếu hồng đến cho mụ Tích Oa. Rồi vẫn chưa hết run sợ, họ thầm thì chia tay nhau, hẹn trùng phùng vào dịp thanh bình hơn.
Chuyện Tinh Anh đường sắm đầu lân đến đây tạm dừng, vì nàng Hồng Lân tân giai nhân vẫn còn trên xe lửa, việc nàng tới nơi, được mụ Tích Oa cùng Tinh Anh công tử đón tiếp ra sao, hẹn dịp sau chúng tôi sẽ kể hầu các vị.