Trăng sáng trên cửa sổ – Sergei Esenin

August 16, 2010

Trên cửa sổ trăng treo
Dưới mênh mang là gió.
Cây dương lưa thưa lá
Sáng lên như bạc ròng.

Cô đơn tiếng phong cầm
Nơi xa xôi văng lại
Vừa thiết tha thân ái,
Lại như đang khóc than.

Một bài ca ngang tàng
Như cười mà như khóc.
Cây gia của tôi đâu?
Cây gia trăm năm mọc?

Tôi đây cũng đã từng
Sớm tinh sương ngày lễ
Dưới cửa sổ phòng ai
Chơi đàn và hát thế.

Giờ đây đối với nàng
Tôi đã thành xa lạ.
Theo tiếng hát người dưng
Tôi cười và đổ lệ.

Над окошком месяц

Сергей Есенин

Над окошком месяц. Под окошком ветер.
Облетевший тополь серебрист и светел.

Дальний плач тальянки, голос одинокий -
И такой родимый, и такой далёкий.

Плачет и смеётся песня лиховая.
Где ты, моя липа? Липа вековая?

Я и сам когда-то в праздник спозаранку
Выходил к любимой, развернув тальянку.

А теперь я милой ничего не значу.
Под чужую песню и смеюсь и плачу.


Mùa đông – Sergei Esenin

February 15, 2010

Hôm nay lạnh quá đi mất, chả có hứng dịch thơ xuân, vì thực ra mùa đông còn những hai tháng nữa mới hết. Thôi dịch bài thơ đông của anh đẹp trai tóc vàng chán đời. Khi viết bài này có lẽ anh ấy chưa chán đời…

Khi mùa thu vừa bay mất,
Đã thấy mùa đông đến ngay.
Như là lướt trên đôi cánh
Mùa đông vô hình ai hay.

Băng giá kêu lên răng rắc
Đóng kín mặt nước ao hồ.
Lũ trẻ con vui cười đùa
Cùng nói “cảm ơn” băng giá.

Kìa bao hoa văn đẹp lạ
Băng giá vẽ trên cửa nhà.
Tất cả mọi người lặng ngắm
Hoa văn ấy từ cao xa.

Tuyết rơi, thoáng bay lấp loáng,
Nằm thành lớp bọt trắng dày.
Mặt trời nháy mắt trong mây,
Sương nằm trên tuyết lấp lánh.

ЗИМА

Сергей Есенин

Вот уж осень улетела,
И примчалася зима.
Как на крыльях, прилетела
Невидимо вдруг она.

Вот морозы затрещали
И сковали все пруды.
И мальчишки закричали
Ей “спасибо” за труды.

Вот появилися узоры
На стеклах дивной красоты.
Все устремили свои взоры,
Глядя на это. С высоты

Снег падает, мелькает, вьется,
Ложится белой пеленой.
Вот солнце в облаках мигает,
И иней на снегу сверкает.


Những giọt mưa thu – Sergei Esenin

January 22, 2010

Chuyện anh đẹp trai Esenin âu sầu buồn chán thì chả có gì mới, nhưng mà hôm nay HN mưa dầm dề. Được cái là mưa xuân, chứ không phải mưa thu.

Như những giọt châu, mưa đẹp tuyệt trần,
Từng hạt rơi long lanh trong ánh dương,
Nhưng sao buồn thế, mưa khi trời xấu,
Thu sẫm đen trên cửa sổ ướt loang.

Nhân gian hỡi, vui trong đời quên lãng,
Trong mắt ai người vĩ đại làm sao,
Người thảm hại trong cú rơi thê thảm,
Trên đời này người chẳng được yên đâu.

Mưa thu ơi, biết bao nhiêu sầu khổ,
Gợi trong hồn ta nặng trĩu nỗi buồn.
Bên kia lớp kính từng hạt mưa tuôn,
Lang thang kiếm tìm niềm an ủi.

Ôi nhân gian bất hạnh, đời vùi dập,
Lòng buồn đau sống nốt những tháng ngày,
Ơi quá khứ êm đềm, mãi đắm say,
Mãi trở lại mỗi khi người gợi đến.

Капли

Сергей Есенин

Капли жемчужные, капли прекрасные, Как хороши вы в лучах золотых, И как печальны вы, капли ненастные, Осенью черной на окнах сырых. Люди, веселые в жизни забвения, Как велики вы в глазах у других И как вы жалки во мраке падения, Нет утешенья вам в мире живых. Капли осенние, сколько наводите На душу грусти вы чувства тяжелого. Тихо скользите по стеклам и бродите, Точно как ищете что-то веселого. Люди несчастные, жизнью убитые, С болью в душе вы свой век доживаете. Милое прошлое, вам не забытое, Часто назад вы его призываете. 1912

И.Д.РУДИНСКОМУ – Cергей Есенин

January 13, 2010

Tặng I.D.Rudinsky

Sergei Esenin

Kìa tia sáng vàng tươi
Long lanh hiện trên trời
Và mang theo chút nắng
Sưởi ấm tâm hồn tôi.

Để một niềm hy vọng
Trong lồng ngực rộn ràng
Tôi chờ điều gì đó
Đến khi ngày mai sang.

Hơi ấm mang sự sống.
Trí não tôi sáng bừng
Tôi quên rồi quá khứ,
Và khiếm khuyết của mình.

Máu nóng lại sục sôi
Hơn lửa, hơn mặt trời.
Trong tâm hồn tôi lại,
Ấm áp và sáng tươi.

Tâm tư tràn thiện ý,
Trái tim đập rộn nhanh.
Tia sáng mang hơi ấm,
Đã khiến tôi hồi sinh.

Mang tình yêu tôi bước
Tiếp con đường đang đi.
Lồng ngực thôi xao xuyến
Vì ưu tư sầu bi.

Quỳnh Hương dịch

И.Д.РУДИНСКОМУ

Cергей Есенин

Солнца луч золотой
Бросил искру свою
И своей теплотой
Согрел душу мою.

И надежда в груди
Затаилась моей;
Что-то жду впереди
От грядущих я дней.

Оживило тепло,
Озарил меня свет.
Я забыл, что прошло
И чего во мне нет.

Загорелася кровь
Жарче дня и огня.
И светло и тепло
На душе у меня.

Чувства полны добра,
Сердце бьется сильней.
Оживил меня луч
Теплотою своей.

Я с любовью иду
На указанный путь,
И от мук и тревог
Не волнуется грудь.

<1911>


ВОСХОД СОЛНЦА – Сергей Есенин

January 11, 2010

Anh đẹp trai Esenin thời kỳ đầu làm thơ về thiên nhiên khá gợi cảmvà lạc quan, chứ  không âu sầu khổ não như  sau này, khi anh í đã nổi tiếng ….

ВОСХОД СОЛНЦА

Сергей Есенин
Загорелась зорька красная
В небе темно-голубом,
Полоса явилася ясная
В своем блеске золотом.

Лучи солнышка высоко
Отразили в небе свет.
И рассыпались далеко
От них новые в ответ.

Лучи ярко-золотые
Осветили землю вдруг.
Небеса уж голубые
Расстилаются вокруг.

<1911-1912>

Mặt trời lên
Vừng đông hồng bùng cháy
Trên nền trời sẫm xanh,
Bình minh lên rạng rỡ
Như dát vàng long lanh.

Ánh rạng ngày phản chiếu
Trên tầm cao bầu trời
Để gieo thêm nắng mới
Đáp lại từ xa xôi.

Những tia vàng rực rỡ
Soi sáng cả thế gian.
Và trời xanh cao vợi
Trải rộng đến ngút ngàn.
<1911-1912>


Sergei Esenin – Không đề

April 16, 2009

Сергей Есенин

Какая ночь! Я не могу.
Не спится мне. Такая лунность.
Еще как будто берегу
В душе утраченную юность.

Подруга охладевших лет,
Не называй игру любовью,
Пусть лучше этот лунный свет
Ко мне струится к изголовью.

Пусть искаженные черты
Он обрисовывает смело,—
Ведь разлюбить не сможешь ты,
Как полюбить ты не сумела.

Любить лишь можно только раз.
Вот оттого ты мне чужая,
Что липы тщетно манят нас,
В сугробы ноги погружая.

Ведь знаю я и знаешь ты,
Что в этот отсвет лунный, синий
На этих липах не цветы —
На этих липах снег да иней.

Что отлюбили мы давно,
Ты не меня, а я — другую,
И нам обоим все равно
Играть в любовь недорогую.

Но все ж ласкай и обнимай
В лукавой страсти поцелуя,
Пусть сердцу вечно снится май
И та, что навсегда люблю я.

30 ноября 1925

Sergei Esenin

Đêm huyền ảo! Tôi không thể ngủ.
Ngủ làm sao khi trăng sáng tràn đầy
Và hồn tôi như dại khờ giữ mãi
Tuổi trẻ mất rồi qua bao tháng lại ngày.

Ơi cô bạn thời ngày xưa nguội lạnh,
Cuộc chơi này em chớ gọi tình yêu,
Thà cứ để ánh trăng lai láng chảy
Bên đầu giường tôi hẳn tốt hơn nhiều.

Thà cứ để ánh trăng nghệch ngoạc
Mạnh tay tô những đường nét vẹo xiêu, -
Như ngày xưa em đã chẳng biết yêu,
Thì giờ đây em thôi yêu sao được.

Đời chỉ cho ta một lần tình yêu thật.
Bởi thế em mãi xa lạ với tôi,
Cây gia kia dầm chân trong đống tuyết,
Vẫy gọi ta cũng vô ích mà thôi.

Bởi tôi biết mà em cũng rõ rồi,
Trong ánh trăng hắt lên xanh mờ ảo,
Đâu phải hoa trên cành gia nặng trĩu -
Trên cành gia là tuyết giá đấy thôi.

Tình đôi ta đã cạn cũng lâu rồi,
Em chẳng yêu tôi, tôi thì yêu người khác,
Nhưng hai ta vẫn cứ vờ như trước
Chấp nhận trò chơi tình ái rẻ như bèo.

Thôi hãy cứ ôm, cứ vuốt ve nhiều,
Và hôn mãi trong mệt mê âu yếm,
Để tháng Năm mãi trong tim hiển hiện
Và bóng hình tôi yêu suốt cuộc đời.

30 – 11 – 1925


Cад – Сергей Есенин

April 3, 2009

Cад

Сергей Есенин ——————–

Вот оно, глупое счастье
С белыми окнами в сад!
По пруду лебедем красным
Плавает тихий закат.

Здравствуй, златое затишье,
С тенью березы в воде!
Галочья стая на крыше
Служит вечерню звезде.

Где-то за садом несмело,
Там, где калина цветет,
Нежная девушка в белом
Нежную песню поет.

Стелется синею рясой
С поля ночной холодок…
Глупое, милое счастье,
Свежая розовость щек!
Vườn

Sergei Esenin

Chính nó đấy, cái hạnh phúc dại khờ
Nhìn ra vườn với những ô cửa trắng!
Hoàng hôn trôi trên mặt ao phẳng lặng
Như thiên nga vỗ đôi cánh rực vàng.

Xin chào nhé, cái tĩnh lặng huy hoàng,
Với bóng bạch dương bồng bềnh mặt nước!
Trên mái nhà quạ đậu cả một đàn
Dự lễ chiều cho một vì sao sáng.

Đâu đó sau vườn, nơi hoa dại nở,
Thiếu nữ dịu dàng trang phục trắng ngần
Cất giọng dịu dàng trong trẻo vang ngân
Một bài ca nào khẽ khàng êm dịu.

Từ phía đồng cái lạnh đang tràn đến
Như trải áo choàng xanh biếc màu trời
Hạnh phúc dại khờ thương mến của tôi ơi,
Kìa má em đang ửng hồng tươi thắm!


Сергей Есенин – Клюеву

March 26, 2009

Сергей Есенин

Клюеву

Теперь любовь моя не та.
Ах, знаю я, ты тужишь, тужишь
О том, что лунная метла
Стихов не расплескала лужи.

Грустя и радуясь звезде,
Спадающей тебе на брови,
Ты сердце выпеснил избе,
Но в сердце дома не построил.

И тот, кого ты ждал в ночи,
Прошел, как прежде, мимо крова.
О друг, кому ж твои ключи
Ты золотил поющим словом?

Тебе о солнце не пропеть
В окошко не увидеть рая.
Так мельница, крылом махая,
С земли не может улететь.

Sergei Esenin

Tặng Kliuev

Giờ tình tôi chẳng còn như xưa nữa,
Tôi biết chứ, anh buồn mãi khôn nguôi
Vì cái chổi trăng không còn khuấy động
Vũng thơ ca nước tù đọng lâu rồi.

Buồn và vui với một ánh sao rơi
Đọng trên mắt tự khi nào chẳng rõ,
Bằng trái tim anh ngợi ca nhà gỗ,
Nhưng trong tim anh chẳng xây nhà.

Và người anh hàng đêm khắc khoải chờ,
Chỉ đi ngang, như xưa, không dừng lại.
Bạn tôi ơi, bằng lời ca bỏng cháy,
Anh mạ vàng chìa khoá tặng cho ai?

Anh không thể ngợi ca vầng dương nữa,
Qua cửa sổ anh không thấy thiên đường.
Như cối xay kia vỗ cánh không ngừng,
Cũng không thể nhấc mình rời mặt đất.


Сергей Есенин – Cчастье

March 26, 2009

Сергей Есенин

Cчастье

О верю, верю, счастье есть!
Еще и солнце не погасло.
Заря молитвенником красным
Пророчит благостную весть.
О верю, верю, счастье есть.

Звени, звени, златая Русь,
Волнуйся, неуемный ветер!
Блажен, кто радостью отметил
Твою пастушескую грусть.
Звени, звени, златая Русь.

Люблю я ропот буйных вод
И на волне звезды сиянье.
Благословенное страданье,
Благословляющий народ.
Люблю я ропот буйных вод.

1917
Sergei Esenin

Hạnh phúc

Ôi tôi tin hạnh phúc có trên đời!
Khi vầng dương còn chói loà không tắt.
Và bình minh rực đỏ màu Kinh thánh
Báo tin tốt lành đến mỗi sớm mai.
Ôi tôi tin hạnh phúc có trên đời.

Reo vang, reo vang nhé, nước Nga ơi,
Trào dâng nào, ngọn gió lành bất khuất!
Hạnh phúc thay kẻ đem niềm vui tới
Ghi nỗi buồn mục đồng chân thực nhất.
Reo vang, reo vang nhé, nước Nga ơi.

Tôi yêu tiếng ầm ào dòng lũ xiết
Và ánh sao trên mặt sóng bâng khuâng.
Ôi khổ đau mang hạnh phúc vô ngần
Và nhân gian luôn mãi mãi tri ân.
Tôi yêu tiếng ầm ào dòng lũ xiết.

1917


Ceргей Есенин – Заря …

March 23, 2009

Ceргей Есенин

Заря …

Заря окликает другую,
Дымится овсяная гладь…
Я вспомнил тебя, дорогую,
Моя одряхлевшая мать.

Как прежде ходя на пригорок,
Костыль свой сжимая в руке,
Ты смотришь на лунный опорок,
Плывущий по сонной реке.

И думаешь горько, я знаю,
С тревогой и грустью большой,
Что сын твой по отчему краю
Совсем не болеет душой.

Потом ты идешь до погоста
И, в камень уставясь в упор,
Вздыхаешь так нежно и просто
За братьев моих и сестер.

Пускай мы росли ножевые,
А сестры росли, как май,
Ты все же глаза живые
Печально не подымай.

Довольно скорбеть! Довольно!
И время тебе подсмотреть,
Что яблоне тоже больно
Терять своих листьев медь.

Ведь радость бывает редко,
Как вешняя звень поутру,
И мне – чем сгнивать на ветках -
Уж лучше сгореть на ветру.
Sergei Esenin

Bình minh …

Bình minh gọi một bình minh nữa đến,
Biển lúa mênh mông khói toả mơ màng…
Con lại nhớ mẹ dịu hiền thương mến,
Mẹ già ơi con nhớ mẹ mênh mang.

Như ngày ấy mẹ bước lên đồi vắng,
Đôi nạng xưa mẹ giữ chặt trong tay,
Mẹ ngắm mãi mảnh trăng gầy lơ lửng,
Trôi trên sông ngân ngái ngủ sao dày.

Và con biết, mẹ đắng cay nghĩ ngợi
Lòng quặn đau và buồn khổ khôn nguôi,
Vì con trai không nhớ quê cha nữa,
Không đau buồn, con cũng chẳng ngậm ngùi.

Rồi mẹ chậm bước ra nơi nghĩa địa
Và chăm chăm nhìn mặt đá mộ bia,
Rồi thở dài dịu dàng và đơn giản,
Vì những anh chị em con đã xa.

Thôi cứ mặc chúng con không suôn sẻ
Như tháng năm, chị vẫn lớn đấy thôi,
Mắt sống động mẹ ơi xin nhớ nhé,
Đừng cất lên kiểu buồn bã thế hoài.

Sầu não đủ lắm rồi! Đủ lắm rồi!
Đến lúc mẹ ra nhìn đấy mẹ ơi,
Thấy cây táo cũng buồn đau lắm,
Khi lá vàng đồng cứ lả tả rơi

Mà sao hiếm niềm vui trong đời thế,
Như tiếng xuân ngân nga mỗi sớm mai,
Chẳng cam chịu bám cành rồi thối rữa -
Con thà cháy lên bay theo gió thôi.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.