* * * – Nicolai Rubtsov

March 15, 2010

Trên mặt sông thu lạnh cóng
Chiếc tàu cuối cùng lênh đênh –
Đã sắp đến ngày nghỉ đông
Của đội tàu thành phố vắng.

Tôi theo con đường quen thuộc
Trên dòng sông băng quê hương
Đến ngôi nhà phủ tuyết sương,
Trú đông vui cùng bà goá.

Trú đông vô ưu êm ả ,
Như đội tàu nằm bến suông…

* * *

Николай Рубцов

По холодной осенней реке
Пароход последний плывет,—
Скоро, скоро в глухом городке
Зазимует районный флот.

Я уйду по знакомой тропе
Над родной ледоносной рекой
И в заснеженной русской избе
Зазимую с веселой вдовой.

Зазимую без всяких забот,
Как зимует у пристани флот…

(1969)


Hồi tưởng – Nicolai Rubtsov

March 3, 2010

Tôi vẫn nhớ, trăng soi vào cửa sổ.
Những hạt sương khuya lấp lánh trên cành
Tôi vẫn nhớ, chúng ta vào quán nhỏ,
Sau còn ra uống tiếp chỗ lều tranh

Bạn đã nói sẽ bỏ nhà đi mãi,
Rằng đời bạn màn sương trắng mịt mù.
Rồi như kể về ngày xưa, bạn lại
Lấy phong cầm chơi  bản  “Valse hoa”.

Tôi còn nhớ mưa và rác trên sân,
Trời không trăng sao, đêm tối âm thầm.
Chó buồn bã sủa vặt trong cũi nhỏ
Và tiếng rừng thông xào xạc xa xăm.

ВОСПОМИНАНИЕ
Николай Рубцов

Помню, луна смотрела в окно.
Роса блестела на ветке.
Помню, мы брали в ларьке вино
И после пили в беседке.

Ты говорил, что покинешь дом,
Что жизнь у тебя в тумане,
Словно о прошлом, играл потом
«Вальс цветов» на баяне.

Помню я дождь и грязь на дворе,
Вечер темный, беззвездный,
Собака лаяла в конуре
И глухо шумели сосны…

Пос. Приютино, 1957


ЗИМНИМ ВЕЧЕРКОМ – Николай Рубцов

July 14, 2009

CHIỀU ĐÔNG
Nikolai Rubtsov
Gió hay không gió-
Ra khỏi nhà thôi!
Tiếng rơm quen thuộc
Sột soạt chuồng bò,
Và ngọn lửa soi…
Ngoài ra quanh đấy -
Im lặng như tờ
Không một đốm lửa!
Bão tuyết vần vũ
Lướt qua ù ù…
Ôi này, nước Nga!
Sao im lặng thế?
Sao bỗng chợt buồn?
Sao gà gật ngủ?
Nào ta cùng chúc
Một đêm bình yên!
Nào ta đi dạo!
Nào cùng cười lên!
Nào cùng vui vẻ
Chia bài đi thôi…
Quân bài dù mới
Người cũ muôn đời. ЗИМНИМ ВЕЧЕРКОМ
Николай Рубцов
Bетер, не ветер —
Иду из дома!
В хлеву знакомо
Хрустит солома,
И огонек светит…
А больше —
ни звука!
Ни огонечка!
Во мраке вьюга
Летит по кочкам…
Эх, Русь, Россия!
Что звону мало?
Что загрустила?
Что задремала?
Давай пожелаем
Всем доброй ночи!
Давай погуляем!
Давай похохочем!
И праздник устроим,
И карты раскроем…
Эх! Козыри свежи.
А дураки те же.


Николай Рубцов – Không đề

January 6, 2009

Николай Рубцов

* * *

По мокрым скверам
проходит осень,
Лицо нахмуря!

На громких скрипках
дремучих сосен
Играет буря!

В обнимку с ветром
иду по скверу
В потемках ночи.

Ищу под крышей
свою пещеру -
В ней тихо очень.

Горит пустынный
электропламень,
На прежнем месте,

Как драгоценный какой-то камень,
Сверкает перстень,-

И мысль, летая,
кого-то ищет
По белу свету…

Кто там стучится
в мое жилище?
Покоя нету!

Ах, эта злая старуха осень,
Лицо нахмуря,
Ко мне стучится

и в хвое сосен
Не молкнет буря!

Куда от бури,
от непогоды
Себя я спрячу?

Я вспоминаю былые годы,
И я плачу…

1964

Николай Рубцов. Стихотворения.
Поэзия XX века. Москва: Профиздат, 1998.
Nicolai Rubtsov

* * *

Mùa thu qua
những công viên ẩm ướt,
Ảm đạm cau mày!

Trên những vĩ cầm thông
ngái ngủ
Bão vần xoay!

Màn đêm phủ
tôi và gió vai kề vai
đi trong công viên nhỏ.

Tôi đi tìm cái hang riêng
Dưới một mái nhà -
Nơi đó thật bình yên.

Cháy sáng hoang vu
Vẫn ở chỗ mọi khi,
Ánh điện đèn

Nhẫn lấp lánh trên tay,
Như đá gì quý vậy,-

Và đang tìm ai đó,
ý nghĩ bay,
Bay khắp đó đây…

Mà lại có ai gõ cửa
Nhà tôi thế?
Chẳng được yên!

Ôi chà, đó là mùa thu
Ác độc, già nua,
chau mày gõ cửa tìm.

Và bão trong đám lá thông
Mãi chẳng chịu im!

Tôi biết trốn đâu,
Khỏi bão,
khỏi xấu trời?

Và tôi khóc
Hồi tưởng một thời…

1964

Николай Рубцов. Стихотворения.
Поэзия XX века. Москва: Профиздат, 1998.


Nicolai Rubtsov – Chúng ta sẽ tự do…

November 14, 2008

Николай Рубцов
—————————————

Мы будем
свободны,
как птицы, -
ты шепчешь
и смотришь с тоской,
как тянутся птиц вереницы
над морем,
над бурей морской…

И стало мне жаль отчего-то,
что сам я люблю
и любим…
Ты птица иного полёта…
Куда ж мы
с тобой
полетим?!

Ленинград, март 1962

Nicolai Rubtsov
—————-
Chúng ta
sẽ tự do,
Như chim trời, -
Em thì thầm,
Và nhìn theo buồn bã
Đàn chim di cư bay
theo nhau hối hả
Trên mặt biển sóng gào….

Và đột nhiên anh buồn tiếc
không rõ vì sao,
Rằng anh đang yêu và được yêu…
Em như cánh chim trời
bay khác tầm cao…
Biết cùng bay được đến đâu,
em hỡi?!

Leningrad, 3/1962


Ты с кораблем прощалась … Николай Рубцов

November 8, 2008
Ты с кораблем прощалась …

Николай Михайлович Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет с парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мироздание,
Я зарываюсь в бурю, как баклан
За вечный стон, за вечное рыдание
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру…

Em tiễn tàu anh …

Nicolai Mikhailovich Rubtsov

Em cười qua làn nước mắt,
Còn lại trên bến một mình,
Trên cột buồm dông lại nổi
Với nỗi buồn và tình anh!

Anh dấn thân vào biển rộng,
Vào bão, như cánh chim trời.
Anh yêu đại dương khắc nghiệt
Vì tiếng than suốt một đời.

Anh yêu thị thành xa lạ
Sau chuyến đi anh lại về,
Bởi nơi đó lạnh tái tê,
Bởi nơi đó buồn vô hạn.

Bởi nơi đó vang tiếng nói,
Nỗi buồn với bao tốt lành,
Em cười qua làn nước mắt,
Trong gió tiễn con tàu anh…


Я тебя целовал — Николай Рубцов

October 29, 2008
Я тебя целовал
————————————————————
Николай Рубцов

Я тебя целовал сквозь слезы
Только ты не видела слез,
Потому, что сырой и темной
Была осенняя ночь.

По земле проносились листья,
А по морю – за штормом шторм,
Эти листья тебе остались,
Эти штормы достались мне.

Широко, отрешенно, грозно
Бились волны со всех сторон
Но порой затихало море
И светилась заря во мгле.

Я подумал, что часто к морю
Ты приходишь и ждешь меня,
И от этой счастливой мысли
Будто солнце в душе зажглось!

Пусть тебе штормовые стоп
Выражают мою печаль,
А надежду мою и верность
Выражает заря во мгле…

Anh hôn em
—————————-
Nicolai Rubtsov

Anh hôn em trong nước mắt
Nhưng mà em chẳng thấy đâu,
Vì đêm thu mình gặp mặt
Tối đen, ẩm ướt, u sầu.

Thế gian vàng xao xác lá,
Bão tố biển động triền miên
Lá bay về bên em cả,
Phần anh bão tố trăm miền.

Mênh mông, cô đơn, giận dữ
Sóng giật theo sóng não nề
Nhưng khi bão giông đã dịu
Trên biển bình minh lại về.

Em yêu ơi, anh từng nghĩ
Em thường ra biển chờ anh,
Và hạnh phúc trong tâm trí
Như mặt trời lên biếc xanh!

Thôi nhé em ơi cứ để
Bão là nỗi buồn của anh,
Còn bình minh ngời trên biển
- Hy vọng và yêu trung thành…


Николай Рубцов – Khi nhạc buồn bên tai đang vang vọng

August 12, 2008
Николай Рубцов

* * *

В минуты музыки печальной
Я представляю желтый плес,
И голос женщины прощальный,
И шум порывистых берез,

И первый снег под небом серым
Среди погаснувших полей,
И путь без солнца, путь без веры
Гонимых снегом журавлей…

Давно душа блуждать устала
В былой любви, в былом хмелю,
Давно понять пора настала,
Что слишком призраки люблю.

Но все равно в жилищах зыбких —
Попробуй их останови!—
Перекликаясь, плачут скрипки
О желтом плесе, о любви.

И все равно под небом низким
Я вижу явственно, до слез,
И желтый плес, и голос близкий,
И шум порывистых берез.

Как будто вечен час прощальный,
Как будто время ни при чем…
В минуты музыки печальной
Не говорите ни о чем.

<1966>

Николай Рубцов. Стихотворения.
Поэзия XX века. Москва: Профиздат, 1998.

Nicolai Rubtsov

* * *

Khi nhạc buồn bên tai đang vang vọng
Tôi hình dung mặt nước vàng gợn sóng,
Và giọng em chào từ biệt ngày nào,
Và bạch dương reo ngắt quãng, rì rào.

Tuyết đầu mùa rơi dưới trời xám lạnh
Trên những cánh đồng tới lúc tàn phai,
Không còn niềm tin, thiếu cả mặt trời
Những đàn sếu bị tuyết về xua đuổi…

Hồn phiêu lãng từ lâu nay mệt mỏi
Trong cơn say dài, trong mối tình xưa,
Tôi phải hiểu từ lâu rồi mới phải,
Tôi quá yêu những vang bóng vẩn vơ.

Chúng thấm trong từng mạch máu thớ da —
Thử mà xem, không thể nào ngăn nổi! —
Và đáp lời, tiếng vĩ cầm nức nở
Về mặt nước vàng, về mối tình thơ.

Để dưới bầu trời nặng trĩu nhường kia
Tôi rơi lệ thấy lại ngay trước mắt,
Mênh mông nước vàng, và giọng nói quen
Và ngắt quãng tiếng bạch dương réo rắt.

Dường như là vĩnh cửu lúc biệt ly ,
Thời gian giờ đây chẳng có nghĩa gì…
Khi nhạc buồn bên tai đang vang vọng
Ta xin người hãy đừng nói điều chi.

<1966>

Николай Рубцов. Стихотворения.
Поэзия XX века. Москва: Профиздат, 1998.


Xấu trời

March 5, 2007

Đến phát điên vào một buổi xấu trời
Tuyết-mưa liên miên, gió không ngừng gào thét!
Mưa thành dòng như nước mắt tuôn trào
Trên gò má đấng linh thiêng sắt đá…

Và giọng em gắt gỏng qua điện thoại
Thêm một lý do anh như muốn phát điên
Đấy, ống nghe đang run trong tay anh,
Rồi im lặng, đừng đổ tại đường dây bận!

Anh dùng chân mở cửa cabin điện thoại,
Rồi vẫn dùng chân, anh đá nó khép vào.
Anh ngồi đây, gạo bài học về tiến hoá
Ôi cụ Darwin, và đây là kết quả:
Anh nhồm nhoàm nhai cá hong khói đã khô.
Biết làm sao, làm gì được bây giờ
Tự tử bằng dao anh không làm nổi
Nên phải sống tiếp thôi, dù có ngậm ngùi…
Qua cửa sổ anh nhìn ra ngoài trời
Bức tượng thần Gaz hứng mưa rơi
Dù bằng sắt nhưng tượng thần vẫn khóc

НЕНАСТЬЕ

Погода какая!..
С ума сойдёшь:
снег, ветер и дождь-зараза!
Как буйные слезы,
струится дождь
по скулам железного Газа…
Как резко звенел
в телефонном мирке
твой голос, опасный подвохом!
Вот, трубка вздохнула в моей руке
осмысленно-тяжким вздохом,
и вдруг онемела с раскрытым ртом…
Конечно, не провод лопнул!
Я
дверь автомата
открыл пинком
и снова
пинком
захлопнул!..

И вот я сижу
и зубрю дарвинизм.
И вот, в результате зубрёжки —
внимательно
ем
молодой организм
какой-то копчёной рыбешки…
Что делать? —
ведь ножик в себя не вонжу,
и жизнь продолжается, значит!..

На памятник Газа
в окно гляжу:
Железный!
А всё-таки… плачет.

Ленинград,
1960


Tuyết đầu mùa

March 5, 2007

Ôi, có ai không yêu tuyết đầu mùa
Tinh khôi trên những dòng suối nhỏ
Cánh đồng, ngôi làng với rừng thông
Và chập chờn theo gió, nhẹ như bông!

Dân làng mở hội đón mùa đông
Hoa tuyết rơi rơi trên phong cầm
Nai ngẩn ngơ nghe, quên không chạy
Lưng đầy tuyết phủ bên kia sông.

Roi ngựa giữ trong tay làm gì nhỉ?
Bầy ngựa đã thuần trong dây cương.
Dưới bánh xe lướt trên đường, tuyết
Như đàn thiên nga trắng bay lên…

Ôi, có ai không yêu tuyết đầu mùa
Tinh khôi trên những dòng suối nhỏ
Cánh đồng, ngôi làng với rừng thông
Và chập chờn theo gió, nhẹ như bông!

ПЕРВЫЙ СНЕГ

Ах, кто не любит первый снег
В замерзших руслах тихих рек,
В полях, в селеньях и в бору,
Слегка гудящем на ветру!

В деревне празднуют дожинки,
И на гармонь летят снежинки.
И весь в светящемся снегу
Лось замирает на бегу
На отдаленном берегу.

Зачем ты держишь кнут в ладони?
Легко в упряжке скачут кони,
И по дорогам меж полей,
Как стаи белых голубей,
Взлетает снег из-под саней…

Ах, кто не любит первый снег
В замерзших руслах тихих рек,
В полях, в селеньях и в бору,
Слегка гудящем на ветру!


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.