Николай Огарев – ОСЕННЕЕ ЧУВСТВО

September 28, 2008
Николай Огарев

ОСЕННЕЕ ЧУВСТВО

Ты пришло уже, небо туманное,
Ты рассыпалось мелким дождем,
Ты повеяло холодом, сыростью
В опечаленном крае моем.
Улетели куда-то все пташечки;
Лишь ворона, на голом суку
Сидя, жалобно каркает, каркает -
И наводит на сердце тоску.
Как же сердцу-то грустно и холодно!

Как же сжалось, бедняжка, в груди!
А ему бы все вдаль, словно ласточке,
В теплый край бы хотелось идти…
Не бывать тебе, сердце печальное,
В этих светлых и теплых краях,
Тебя сгубят под серыми тучами
И схоронят в холодных снегах.

Николай Огарев

Thu cảm

Người đã đến đấy à, bầu trời đầy sương phủ,
Người rã rời tan trong mưa bụi giăng giăng,
Người đem lạnh lẽo và ẩm thấp
Đến quê ta, nơi vốn đã vương buồn.
Chim lũ lượt bay đi đâu rồi nhỉ,
Cành trụi trơ, chỉ còn lại quạ đen
Một mình kêu quàng quạc suốt ngày đêm –
Đem nỗi buồn buốt giá rót vào tim.

Ôi trái tim sao buồn và lạnh thế!
Nó thắt lại, đáng thương, phập phồng trong ngực trẻ!
Dù khát khao bay xa như én nhỏ thanh tân,
Tung cánh về nam nơi nắng ấm ngập tràn…
Trái tim ơi, nỗi buồn cứ mênh mang,
Làm sao đến được miền nắng ấm,
Ở đây dưới bầu trời đầy mây xám,
Ngươi sẽ chết dần mòn, và an nghỉ dưới tuyết dày thôi.


Một câu chuyện bình thường

June 18, 2007

Nikolai Platonovich Ogarev (1813–1877)

Đã từng có một mùa xuân đẹp!
Chàng với nàng bên sông sóng đôi.
Dòng sông trong veo êm đềm chảy
Ríu rít chim ca, mặt trời soi.

Bên kia sông cánh đồng trải rộng
Bình yên hoa cỏ rợp màu xanh;
Cây gia sẫm bóng con đường nhỏ
Bên tầm xuân rực đỏ uốn quanh.

Đã từng có một mùa xuân đẹp!
Chàng với nàng bên sông sóng đôi.
Nàng chớm tuổi trăng tròn mơ mộng
Bộ ria chàng vừa chấm trên môi.

Giá ai từng gặp hai người nhỉ,
Hẹn hò bên sông lúc tinh sương
Nhớ ánh rạng ngời trong đôi mắt,
Nghe những lời thủ thỉ thân thương –

Ngôn từ mối tình đầu dịu ngọt
Cảm động thay còn vẳng bên tai.
Chắc hẳn đúng vào giây phút ấy
Lay động tâm can bất kỳ ai.

Về sau tôi có gặp cả đôi
Gia thất nàng yên phận lâu rồi,
Chuyện cũ lãng quên, chàng cưới vợ
Chẳng ai còn nhớ lúc sông trôi.

Gương mặt họ chỉ còn bình lặng,
Êm ả trôi cuộc sống ngày thường.
Cười giòn khi tình cờ gặp mặt
Nào khác chi những khách qua đường.

Đằng kia bên sông nơi bến cũ
Nơi tầm xuân từng nở rực trời,
Chỉ thấy lại qua toàn ngư phủ
Ra nơi thuyền cá cũ kỹ thôi.

Những bài ca chài lưới vẫn vang
Và mãi còn trong vòng bí mật
Đã có bao lời đổi trao khắng khít
Bao tâm tình vĩnh viễn bị lãng quên.

<1842>

Обыкновенная повесть

Николай Платонович Огарев (1813–1877)

Была чудесная весна!
Они на берегу сидели –
Река была тиха, ясна,
Вставало солнце, птички пели;

Тянулся за рекою дол,
Спокойно, пышно зеленея;
Вблизи шиповник алый цвел,
Стояла темных лип аллея.

Была чудесная весна!
Они на берегу сидели –
Во цвете лет была она,
Его усы едва чернели.

О, если б кто увидел их
Тогда, при утренней их встрече,
И лица б высмотрел у них
Или подслушал бы их речи –

Как был бы мил ему язык,
Язык любви первоначальной!
Он, верно б, сам, на этот миг,
Расцвел на дне души печальной!..

Я в свете встретил их потом:
Она была женой другого,
Он был женат, и о былом
В помине не было ни слова;

На лицах виден был покой,
Их жизнь текла светло и ровно,
Они, встречаясь меж собой,
Могли смеяться хладнокровно…

А там, на берегу реки,
Где цвел тогда шиповник алый,
Одни простые рыбаки
Ходили к лодке обветшалой

И пели песни – и темно
Осталось, для людей закрыто,
Что было там говорено,
И сколько было позабыто.

<1842>


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.