Mùa xuân

August 12, 2007

N.A. Nekrasov

Xôn xao màu xanh, màu xanh sinh sôi,
Màu xanh sinh sôi, màu xanh mùa xuân!

Gió vui đùa, gió lồng lộng thổi
Lướt qua trên những cánh rừng trăn
Lay những bụi cây, vờn ngọn cỏ
Hất phấn hoa bay tung như mây
Nơi nơi màu xanh tràn đầy khắp
Mặt nước và không gian nơi đây!

Xôn xao màu xanh, màu xanh sinh sôi,
Màu xanh sinh sôi, màu xanh mùa xuân!

Vợ tôi nàng mới thật dịu hiền
Natalia con gái Patrikey
Nàng đâu có chọc trời khuấy nước
Vậy mà sao vạ gió tai bay,
Mùa hè tôi sống trong thành phố…
Chính nàng lỡ miệng nói gở thay,
Tai vạ đến trong mùa đông này!

Đông khắc nghiệt đâu cần dùng khóa
Vẫn nhốt nàng cùng bạn trong nhà.
Nhìn thẳng vào mắt tôi nghiêm khắc
Nàng lặng im như một nấm mồ.
Tôi im lặng, nhưng lòng dậy sóng:
Ý trả thù ác độc chẳng im.
Giết nàng … còn thương hoa tiếc ngọc!
Quá sức rồi, chịu đựng làm sao!
Lại còn thêm mùa đông lạnh giá
Đêm ngày lửa cháy thêm dầu vào:
“Giết nàng, giết con người phản trắc!
Thẳng tay với con người ác độc!
Bằng không đời này ngươi vơ vất,
Không yên thân, đêm cũng như ngày
Ngươi biết tìm đâu nơi ẩn nấp,
Khỏi ánh nhìn của hàng xóm đây
Họ sẵn sàng nhổ ngươi vào mặt!…”
Cùng bài ca bão tuyết thét gào
Ý trả thù độc ác lớn thêm –
Dao nhọn bên mình tôi mài sẵn…
Nhưng đột nhiên xuân đến bên thềm…

Xôn xao màu xanh, màu xanh sinh sôi,
Màu xanh sinh sôi, màu xanh mùa xuân!

Những vườn anh đào hoa trắng nở
Màu hoa như sữa chảy tràn trề
Rừng thông vui mừng reo khe khẽ
Mặt trời sưởi ấm cành lá non.
Mừng vui khoác áo mới mùa xuân
Bạch dương cùng cây đoan ca hát
Buông dài tóc bím lá mướt cành!
Xôn xao trong đầm nhành sậy thấp
Xôn xao rừng thưa cây phong cao
Khắp nơi xôn xao, xào xạc lá
Mùa xuân mới mẻ, sức dâng đầy…

Xôn xao màu xanh, màu xanh sinh sôi,
Màu xanh sinh sôi, màu xanh mùa xuân!

Ý trả thù chừng như đã nhạt
Dao không buông cũng tự rời tay,
Vẳng bên tai tôi nghe lời hát
Vang vọng rừng, đồng cỏ đâu đây:
“Hãy cứ yêu khi tình yêu đến,
Chịu đựng khi chưa quá sức mình
Rộng lượng khi còn tha thứ được,
Và Chúa trời sẽ phán xét anh!”


Идет-гудет Зеленый Шум,
Зеленый Шум, весенний шум!

Играючи, расходится
Вдруг ветер верховой:
Качнет кусты ольховые,
Поднимет пыль цветочную,
Как облако: все зелено,
И воздух и вода!

Идет-гудет Зеленый Шум,
Зеленый Шум, весенний шум!

Скромна моя хозяюшка
Наталья Патрикеевна,
Водой не замутит!
Да с ней беда случилася,
Как лето жил я в Питере…
Сама сказала глупая,
Типун ей на язык!

В избе сам друг с обманщицей
Зима нас заперла,
В мои глаза суровые
Глядит — молчит жена.
Молчу… а дума лютая
Покоя не дает:
Убить… так жаль сердечную!
Стерпеть — так силы нет!
А тут зима косматая
Ревет и день и ночь:
“Убей, убей, изменницу!
Злодея изведи!
Не то весь век промаешься,
Ни днем, ни долгой ноченькой
Покоя не найдешь.
В глаза твои бесстыжие
Соседи наплюют!..”
Под песню-вьюгу зимнюю
Окрепла дума лютая –
Припас я вострый нож…
Да вдруг весна подкралася..

Идет-гудет Зеленый Шум,
Зеленый Шум, весенний шум!

Как молоком облитые,
Стоят сады вишневые,
Тихохонько шумят;
Пригреты теплым солнышком,
Шумят повеселелые
Сосновые леса.
А рядом новой зеленью
Лепечут песню новую
И липа бледнолистая,
И белая березонька
С зеленою косой!
Шумит тростинка малая,
Шумит высокий клен…
Шумят они по-новому,
По-новому, весеннему…

Идет-гудет Зеленый Шум.
Зеленый Шум, весенний шум!

Слабеет дума лютая,
Нож валится из рук,
И все мне песня слышится
Одна – и лесу, и лугу:
“Люби, покуда любится,
Терпи, покуда терпится
Прощай, пока прощается,
И – бог тебе судья!”

Н. А. Некрасов


Cỗ xe tam mã

May 16, 2007

Nikolai Nekrasov

Sao em nhìn con đường buồn bã thế
Xa khác hẳn các bạn em vui vẻ?
Có điều gì trong tim bất ổn chăng –
Mà gương mặt em bỗng chốc đỏ bừng.

Và sao em bỗng vội vội vàng vàng
Lật đật chạy theo dấu xe tam mã?
Chàng sĩ quan trên xe đang thích thú
Chống nạnh làm duyên mãi ngắm em kìa.

Em xinh thế, người ngắm em không hiếm,
Chắc chẳng ít người mơ được em yêu:
Chiếc nơ đỏ cháy ngời trên mái tóc
Đen như đêm lại gợn sóng yêu kiều.

Trên đôi má ửng hồng rám nắng chiều
Lớp lông măng phủ mềm êm dịu thế,
Dưới đôi mày cong đẹp như nét vẽ
Đôi mắt đen tinh nghịch lấp lánh cười.

Các ông già gần phá sản đến nơi,
Các chàng trai cũng sẵn sàng dâng tất
Vì một ánh mắt nhìn đầy ma lực
Của đoá hoa hoang dã chốn đồng quê.

Em những tưởng được vui chơi thoả thích
Đời ấm no sung túc sướng bội phần…
Nhưng phận em tiền định tại cao xanh
Em sẽ vớ phải anh chồng be bét.

Em thắt chặt dây tạp dề phía trước
Chẳng buồn lo đến bộ ngực sồ sề
Khi ngày ngày chồng đánh chẳng lý do
Và mẹ chồng cùng vào hùa luôn thể.

Công việc liên miên nhọc nhằn đen tối
Em héo tàn khi chưa hết tuổi xuân.
Em đắm chìm trong ác mộng triền miên
Những lo việc nhà, miếng ăn, con cái.

Gương mặt em, vốn biết bao sống động,
Nay hằn lên nét nhẫn chịu tủi hờn,
Nhan sắc phôi pha, mòn mỏi nỗi buồn
Và đằng đẵng nỗi khổ đau vô nghĩa.

Rồi thân vùi trong nấm mồ lạnh lẽo,
Là khi em sống hết cuộc đời mình
Hết những ngày khổ đau phiền não,
Sức tàn trong vô ích, ngực giá băng.

Đừng nhìn đường rầu rĩ thế em yêu
Và đừng vội chạy theo xe tam mã
Nỗi khắc khoải trong tim em buồn bã
Dập tắt nhanh, dập tắt vĩnh viễn thôi

Chẳng bao giờ em theo kịp cỗ xe:
Ba con ngựa khoẻ, no, đầy sức mạnh, –
Người đánh xe đang say chuếnh choáng,
Chàng sĩ quan vội đến với người tình…

Николай Некрасов

Тройка

Что ты жадно глядишь на дорогу
В стороне от веселых подруг?
Знать, забило сердечко тревогу —
Всё лицо твое вспыхнуло вдруг.

И зачем ты бежишь торопливо
За промчавшейся тройкой вослед?..
На тебя, подбоченясь красиво,
Загляделся проезжий корнет.

На тебя заглядеться не диво,
Полюбить тебя всякий не прочь:
Вьется алая лента игриво
В волосах твоих, черных как ночь;

Сквозь румянец щеки твоей смуглой
Пробивается легкий пушок,
Из-под брови твоей полукруглой
Смотрит бойко лукавый глазок.

Взгляд один чернобровой дикарки,
Полный чар, зажигающих кровь,
Старика разорит на подарки,
В сердце юноши кинет любовь.

Поживешь и попразднуешь вволю,
Будет жизнь и полна и легка…
Да не то тебе пало на долю:
За неряху пойдешь мужика.

Завязавши под мышки передник,
Перетянешь уродливо грудь,
Будет бить тебя муж-привередник
И свекровь в три погибели гнуть.

От работы и черной и трудной
Отцветешь, не успевши расцвесть,
Погрузишься ты в сон непробудный,
Будешь нянчить, работать и есть.

И в лице твоем, полном движенья,
Полном жизни, — появится вдруг
Выраженье тупого терпенья
И бессмысленный, вечный испуг.

И схоронят в сырую могилу,
Как пройдешь ты тяжелый свой путь,
Бесполезно угасшую силу
И ничем не согретую грудь.

Не гляди же с тоской на дорогу
И за тройкой вослед не спеши,
И тоскливую в сердце тревогу
Поскорей навсегда заглуши!

Не нагнать тебе бешеной тройки:
Кони крепки, и сыты, и бойки, —
И ямщик под хмельком, и к другой
Мчится вихрем корнет молодой…

1846 год


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.