К НИНЕ – Михаил Лермонтов

February 10, 2009

К НИНЕ

Михаил Лермонтов
Ах! сокрылась в мрак ненастный?..
Счастья прошлого мечта!..
По одной звезде прекрасной
Млею, бедный сирота.
Но как блеск звезды моей,
Ложно счастье прежних дней.
Пусть навек с златым мечтаньем,
Пусть тебе глаза закрыть,
Сохраню тебя страданьем:
Ты для сердца будешь жить.
Но, увы! ты любишь свет:
И любви моей как нет!
Может ли любви страданье,
Нина! некогда пройти?
Бури света волнованье
Чувств горячих унести?
Иль умрет небесный жар,
Как земли ничтожный дар?

1829 GỬI NINA
Мikhail Lermontov
Ôi! Ước mơ hạnh phúc trong quá khứ
Đã chìm vào thăm thẳm bóng đêm dày!..
Phận mồ côi nghèo hèn cô đơn quá
Ánh sao vương chỉ còn một chút này.
Hạnh phúc những ngày qua không có thật,
Như ánh sao tôi vẫn dõi theo đây.
Thôi thì với ước mơ vàng vĩnh cửu,
Để mắt em nhắm lại đến muôn đời,
Bằng khổ đau ta giữ em mãi mãi:
Em sẽ sống cho tim ta, em hỡi.
Nhưng, em chỉ yêu ánh sáng, than ôi!
Với em tình ta như không tồn tại!
Nina ơi! Ta có thể vượt chăng,
Biển khổ của nỗi đau tình ái?
Liệu ánh sáng trào dâng thành bão tố
Có thổi bay những tình cảm tràn đầy?
Hay nhiệt tình thánh thiện đến mai đây
Cũng chết như tài mọn nơi trần thế?

1829


М.Ю. Лермонтов – Слышу ли голос твой

December 18, 2008
M. Лермонтов

———————————–
Слышу ли голос твой
Звонкий и ласковый,
Как птичка в клетке,
Сердце запрыгает;

Встречу ль глаза твои
Лазурно-глубокие,
Душа им навстречу
Из груди просится,

И как-то весело,
И хочется плакать,
И так на шею бы
Тебе я кинулся.

M. Lermontov

———————
Nghe giọng em nói
Trong trẻo dịu dàng
Tim anh đập vội -
Như chim trong lồng.

Gặp ánh mắt em
Sâu thẳm xanh mơ,
Hồn anh những muốn
Bay ra đón chờ.

Niềm vui khó tả,
Lệ chực đổ ròng,
Và anh mong được
Ôm em vào lòng.

Thật lòng mà nói, tớ không còn nhớ tại sao tớ lại dịch bài thơ này. Hình như là lời một romance thì phải… Tớ thích anh Ler, dù dịch anh ấy không phải là dễ.


M.Ю. Лермонтов – Благодарю!

October 22, 2008
M.Ю. Лермонтов

Благодарю!

Благодарю!.. Вчера мое признанье
И стих мой ты без смеха приняла;
Хоть ты страстей моих не поняла,
Но за твое притворное вниманье
Благодарю!

В другом краю ты некогда пленяла,
Твой чудный взор и острота речей
Останутся навек в душе моей,
Но не хочу, чтобы ты мне сказала:
Благодарю!

Я б не желал умножить в цвете жизни
Печальную толпу твоих рабов
И от тебя услышать, вместо слов
Язвительной, жестокой укоризны:
Благодарю!

О, пусть холодность мне твой взор покажет,
Пусть он убьет надежды и мечты
И все, что в сердце возродила ты;
Душа моя тебе тогда лишь скажет:
Благодарю!

M.Yu. Lermontov

Cảm ơn!

Cảm ơn em!.. Lời hôm qua anh ngỏ
Cùng câu thơ em nhận chẳng hề cười;
Dù không hiểu tấm lòng anh khi đó,
Em vẫn ân cần chăm chú, giả vờ thôi,
Cảm ơn em!

Ở nơi xa kia em quyến rũ anh rồi,
Trò chuyện thông minh, mắt nhìn sắc sảo,
Khiến hồn anh khắc ghi không quên nổi,
Nhưng anh không muốn khiến em phải nói:
Cảm ơn anh!

Anh chẳng muốn khi tuổi trẻ đầu xanh,
Làm đông thêm đám nô lệ bên em tụ tập,
Và nhận từ em lời tủi hờn cay độc
Chẳng phải lời ta thường vẫn đổi trao:
Cảm ơn nhiều!

Ôi, cứ để mắt em nhìn anh lạnh lẽo,
Giết hết trong anh mọi hy vọng ước mơ,
Vì tất cả những gì em gieo trong tim anh đó,
Hồn anh chỉ thầm thì để mình em nghe rõ:
Cảm ơn em!


Лермонтов М. Ю – Она поет – и звуки тают,

July 19, 2008
Лермонтов М. Ю

Она поет – и звуки тают,
Как поцелуи на устах,
Глядит — и небеса играют
В ее божественных глазах;

Идет ли — все ее движенья,
Иль молвит слово — все черты
Так полны чувства, выраженья,
Так полны дивной простоты.

1838

Lermontov M.Yu.

Nàng ca – và bài ca tan biến
Ngọt trên môi như nụ hôn yêu,
Nàng nhìn – và lung linh sắc thắm
Trời xanh in trong mắt diễm kiều.

Nàng bước đi – trong từng cử động
Nàng cất lời – trong mỗi nét môi
Thật giản dị không hề kiểu cách
Mà tràn trề tình cảm khôn nguôi.

1838


Михаил Лермонтов – Морская Царевна

June 24, 2008
Михаил Лермонтов

Морская Царевна
(1841)

В море царевич купает коня;
Слышит: “Царевич! взгляни на меня!”

Фыркает конь и ушами прядет,
Брызжет и плещет и дале плывет.

Слышит царевич: “Я царская дочь!
Хочешь провесть ты с царевною ночь?”

Вот показалась рука из воды,
Ловит за кисти шелковой узды.

Вышла младая потом голова,
В косу вплелася морская трава.

Синие очи любовью горят;
Брызги на шее, как жемчуг, дрожат.

Мыслит царевич: “Добро же! постой!”
За косу ловко схватил он рукой.

Держит, рука боевая сильна:
Плачет и молит и бьется она.

К берегу витязь отважно плывет;
Выплыл; товарищей громко зовет:

“Эй вы! сходитесь, лихие друзья!
Гляньте, как бьется добыча моя…

Что ж вы стоите смущенной толпой?
Али красы не видали такой?”

Вот оглянулся царевич назад:
Ахнул! померк торжествующий взгляд.

Видит, лежит на песке золотом .
Чудо морское с зеленым хвостом;

Хвост чешуею змеиной покрыт,
Весь замирая, свиваясь, дрожит;

Пена струями сбегает с чела,
Очи одела смертельная мгла.

Бледные руки хватают песок;
Шепчут уста непонятный упрек…

Едет царевич задумчиво прочь.
Будет он помнить про царскую дочь!

Mikhail Lermontov

Công chúa thuỷ cung
(1841)

Hoàng tử mang ngựa đi tắm biển;
Сhợt nghe: “Chàng hỡi! Hãy nhìn em!”

Ngựa thở phì phì, tai dựng đứng
Rùng mình đạp nước bơi xa thêm.

”Thuỷ cung công chúa chính là em!
Liệu chàng có muốn vui một đêm?”

Cánh tay đẹp dưới nước đưa lên,
Vịn lấy yên cương, búp lụa êm.

Rồi khuôn mặt trẻ trung dần hiện,
Rong biển quấn bím tóc xanh mềm.

Mắt biếc tình yêu nóng bỏng nhìn;
Bọt nước như ngọc châu quanh cổ.

Hoàng tử nghĩ: “Thật hay! Chờ đã!”
Và đưa tay bắt món tóc dài.

Giữ chặt bằng cánh tay lực sĩ:
Nàng khóc xin, nhưng khuất phục thôi.

Hướng bờ hoàng tử kéo nàng bơi;
Đến rồi gọi to, kêu chúng bạn:

“Nào! lại đây, các chàng dũng cảm!
Thấy cô nàng giãy giụa ghê chưa…

Sao cứ đứng nhìn trơ mắt ếch?
Chưa thấy ai sánh kịp hay sao?

Hoàng tử quay đầu lại phía sau:
Và ánh mắt tối sầm, thảng thốt.

Chàng thấy sóng soài trên cát ướt,
Quái vật nằm với cái đuôi xanh;

Vảy rắn phủ trên đuôi lấp lánh,
Toàn thân run, giật co, chết lặng;

Bọt biển chảy ròng từ vầng trán,
Mắt huyền bóng chết chóc phủ mờ.

Tay buông xuôi sục vào trong cát;
Miệng thầm trách móc chẳng ai nghe…

Hoàng tử trầm ngâm rồi đi mất.
Nhưng nhớ nàng công chúa thật lâu!


Михаил Лермонтов – БАЛЛАДА

June 16, 2008
Михаил Лермонтов

БАЛЛАДА

Над морем красавица-дева сидит;
И, к другу ласкаяся, так говорит:

“Достань ожерелье, спустися на дно;
Сегодня в пучину упало оно!

Ты этим докажешь свою мне любовь!”
Вскипела лихая у юноши кровь,

И ум его обнял невольный недуг,
Он в пенную бездну кидается вдруг.

Из бездны перловые брызги летят,
И волны теснятся, и мчатся назад,

И снова приходят и о берег бьют,
Вот милого друга они принесут.

О счастье! он жив, он скалу ухватил,
В руке ожерелье, но мрачен как был.

Он верить боится усталым ногам,
И влажные кудри бегут по плечам…

“Скажи, не люблю иль люблю я тебя,
Для перлов прекрасной и жизнь не щадя,

По слову спустился на черное дно,
В коралловом гроте лежало оно.

Возьми!”- и печальный он взор устремил
На то, что дороже он жизни любил.

Ответ был: “О милый, о юноша мой!
Достань, если любишь, коралл дорогой”.

С тоской безнадежной младой удалец
Прыгнул, чтоб найти иль коралл, иль конец.

Из бездны перловые брызги летят,
И волны теснятся, и мчатся назад,

И снова приходят и о берег бьют,
Но милого друга они не несут.

Mikhail Lermontov

Ballada

Người đẹp ngồi muộn sầu trên bờ biển;
Nép bên người yêu và nói với chàng:

“Anh xuống đáy sâu tìm nhặt chuỗi vòng;
Hôm nay em đánh rơi vào bọt biển!

Và như thế tình anh em sẽ biết!”
Lời nàng làm dòng máu trẻ sục sôi,

Và tình si làm lý trí mờ rồi,
Không ngần ngại chàng lao ngay vuống vực.

Chỉ thấy bắn tung lên toàn bọt nước
Sóng lừng dồn nén, hất lại thế gian,

Những con sóng lại vỗ bờ ào ạt
Mang trả lại nàng người bạn tâm giao.

May mắn thay! Chàng leo lên mỏm đá,
Chuỗi hạt trong tay, mặt vẫn rầu rầu.

Lần từng bước chân run trong mỏi mệt,
Tóc bết lọn xoã trên vai sũng nước…

“Nói đi em, yêu em thế đủ chưa,
Anh không tiếc đời mình vì chuỗi hạt,

Nghe lời em anh lặn tận đáy sâu,
Vòng hạt chìm nơi san hô khoe sắc.

Nhận đi em!”- và chàng buồn ra mặt
Ngắm nhìn vật quý hơn cả cuộc đời.

Nàng trả lời: “Ôi anh của em ơi
Lấy cho em luôn cả san hô quý”.

Với nỗi buồn vô vọng chàng trai trẻ
Nhảy xuống biển, lấy san hô hay chết.

Chỉ thấy bắn tung lên toàn bọt nước
Sóng lừng dồn nén, hất lại thế gian,

Những con sóng vẫn vỗ bờ ào ạt
Nhưng bạn của nàng nào có thấy đâu.


Михаил Лермонтов – Зови надежду сновиденьем,

June 15, 2008
Михаил Лермонтов

Зови надежду сновиденьем,
Неправду – истиной зови,
Не верь хвалам и увереньям,
Но верь, о, верь моей любви!

Такой любви нельзя не верить,
Мой взор не скроет ничего;
С тобою грех мне лицемерить,
Ты слишком ангел для того.

Mikhail Lermontov

Em cứ gọi hy vọng là ảo mộng,
Dối trá coi như sự thật hiển nhiên,
Đừng tin lời thuyết phục với ngợi khen
Nhưng xin em hãy tin tình anh nhé!

Không thể không tin tình yêu như thế,
Đôi mắt anh không giấu diếm điều gì;
Đạo đức giả trước em anh không thể,
Em thiên thần, em trong sáng quá cơ.


M. Ю. Лермонтов * * * – Когда волнуется желтеющая нива,

June 4, 2008
M. Ю. Лермонтов

* * *

Когда волнуется желтеющая нива,
И свежий лес шумит при звуке ветерка,
И прячется в саду малиновая слива
Под тенью сладостной зеленого листка;

Когда росой обрызганный душистой,
Румяным вечером иль утра в час златой,
Из-под куста мне ландыш серебристый
Приветливо кивает головой;

Когда студеный ключ играет по оврагу
И, погружая мысль в какой-то смутный сон,
Лепечет мне таинственную сагу
Про мирный край, откуда мчится он,—

Тогда смиряется души моей тревога,
Тогда расходятся морщины на челе,—
И счастье я могу постигнуть на земле,
И в небесах я вижу бога.

1837

M. Lermontov

* * *

Khi đồng lúa chín vàng gợn sóng,
Trong gió rì rào tiếng rừng xanh,
Thẹn thùng quả mận tím trên cành
Giấu mình êm đềm trong bóng lá;

Khi đoá hoa chuông màu ánh bạc,
Lúc chiều rơi hay sớm tinh mơ
Cánh mỏng manh còn đẫm sương mờ,
Thơm ngát cúi chào ta thân thiết;

Khi trong khe róc rách dòng nước biếc
Và mơ màng bí ẩn tựa trong mơ
Kể ta nghe nhiều chuyện bất ngờ
Về miền đất bình yên nơi nguồn chảy, -

Đó là khi tâm hồn ta dịu lại,
Những nếp nhăn trên trán giãn ra,
Thấy trên trái đất còn hạnh phúc
Thấy thánh thần trên bầu trời xa.

1837


М. Лермонтов — Небо и звезды

June 1, 2008

М. Лермонтов

——————————————————–

Небо и звезды

Чисто вечернее небо,
Ясны далекие звезды,
Ясны как счастье ребенка;
О! для чего мне нельзя и подумать:
Звезды, вы ясны, как счастье мое!

Чем ты несчастлив,
Скажут мне люди? –
Тем я несчастлив,
Добрые люди, что звезды и небо –
- Звезды и небо! – а я человек!…

Люди друг к другу
Зависть питают;
Я же, напротив,
Только завидую звездам прекрасным,
Только их место занять бы желал.

M.Lermontov

————————-

Bầu trời và ngàn sao

Mênh mang trời đêm xanh thăm thẳm,
Rực sáng muôn vàn vì sao xa,
Rực sáng như hạnh phúc trẻ thơ;
Ồ! Ai cấm ta không được nghĩ:
Ánh sao như hạnh phúc đời ta!

Sao anh không hạnh phúc trong đời,
Сõi nhân gian ai có hỏi tôi?
- Điều khiến tôi bất hạnh khôn nguôi,
Bầu trời với muôn vàn tinh tú –
- Là trời sao! – tôi chỉ là người!…

Người với người sống trên mặt đất
Ngầm tị hiềm ghen ghét nhau thôi;
Khác mọi người, riêng một mình tôi,
Chỉ ghen với muôn vàn tinh tú,
Và ước mong chiếm chỗ trên trời.


М.Ю.Лермонтов — Вечер после дождя

May 28, 2008

М.Ю.Лермонтов

——————————————————

Вечер после дождя

Гляжу в окно: уж гаснет небосклон,
Прощальный луч на вышине колонн,
На куполах, на трубах и крестах
Блестит, горит в обманутых очах;
И мрачных туч огнистые края
Рисуются на небе как змея,
И ветерок, по саду пробежав,
Волнует стебли омоченных трав…
Один меж них приметил я цветок,
Как будто перл, покинувший восток,
На нем вода блистаючи дрожит,
Главу свою склонивши, он стоит,
Как девушка в печали роковой:
Душа убита, радость над душой;
Хоть слезы льет из пламенных очей,
Но помнит все о красоте своей.

М.Iu.Lermontov

——————————————————–

Sau cơn mưa chiều

Qua cửa sổ tôi nhìn: vòm trời dần sẫm tối
Ráng vàng chiều vương vất đỉnh tháp chuông,
Những ống khói và thập tự với mái vòm,
Lấp lánh, cháy lên trong những đôi mắt mỏi mòn.
Và đường viền rực lửa của những đám mây đen
Vẽ trên nền trời những đường cong như rắn lượn
Và gió nhẹ lùa qua những khu vườn vắng,
Những thân cỏ còn ẩm ướt theo gió khẽ lay.
Giữa đám cỏ dày một đoá hoa cô quạnh
Cánh hoa vương giọt nước đọng long lanh
Như hạt ngọc trong veo bỏ phương đông mà đến.
Hoa cúi thấp đầu khép nép đứng một mình.
Như thiếu nữ mang nỗi buồn truyền kiếp:
Hồn hoá đá, và niềm vui duy nhất,
Lệ đau thương chảy ròng từ đôi mắt,
Nhưng vẫn không quên khoe sắc yêu kiều.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.