Trong bóng tối thế giới này hoán đổi…

March 5, 2007

* * *

Trong bóng tối thế giới này hoán đổi:
Là lặng lẽ rễ cây bám vào đất vươn xa,
Là rượu quý nồng nàn lên men từ những chùm nho
Là những vì sao rơi lấp lánh đêm khuya,
Là những con sông bắt đầu con đường quay lại,
Và em muốn vùi đầu trên ngực anh ngủ mãi.

* * *

Мировое началось во мгле кочевье:
Это бродят по ночной земле – деревья,
Это бродят золотым вином – грозди,
Это странствуют из дома в дом – звезды,
Это реки начинают путь – вспять!
И мне хочется к тебе на грудь – спать.


Trăng gọi kẻ mộng du

March 5, 2007

Những kẻ đã dối lừa – ở lại đó thôi.
Ngươi bay tiếp lên cao vời.
Đúng thời khắc cuối cùng lú lẫn.
Đừng tỉnh giấc.

Kẻ mộng du và các thiên tài
Lấy đâu ra bạn!
Đúng thời khắc cuối cùng khai nhãn
Mắt ngươi đừng sáng.

Ta là mắt của ngươi
Con mắt cú trên lô xô mái ngói.
Ta sẽ nêu đích danh.
Nhưng đừng nghe gọi.

Ta là hồn ngươi – Urania
Đón ngươi vào cõi thần – ta mở cửa ra.
Đúng thời khắc cuối cùng hoà nhập
Ngươi tránh kiểm tra.

ЛУНА – ЛУНАТИКУ

Оплетавшие – останутся.
Дальше – высь.
В час последнего беспамятства
Не очнись.

У лунатика и гения
Нет друзей.
В час последнего прозрения
Не прозрей.

Я – глаза твои. Совиное
Око крыш.
Буду звать тебя по имени –
Не расслышь.

Я – душа твоя: Урания:
В боги – дверь.
В час последнего слияния
Не проверь!


Tôi gọi mưa

March 5, 2007

Bạn thân yêu đã đi xa rồi, qua bên kia thế giới,
Hoa hồng của anh đây, xin hãy nhận lấy này.
Bạn thân yêu đã mang theo xuống đất
Bên mình cả kho báu của đời tôi.
Tôi trắng tay, bị lừa và bị cướp.
Không còn thư từ, một chiếc nhẫn cũng không
Chỉ nhớ được nếp hằn trên mí mắt
Và vẻ ngạc nhiên trên gương mặt.

Tôi gọi mưa. Tôi gọi những hạt mưa
Anh không trở về đâu… Anh sẽ chẳng lại đâu.
Còn lại mỗi đóa hồng anh không nhận
Bỏ héo khô trong bình đã bấy lâu.
Đóa hoa rũ tàn trước gương bàn trang điểm.
Tôi gọi mưa, cơn mưa ngày hôm trước.
Những run rẩy trong lòng trước cái chết vẫn không qua.

Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh van vỉ
Như gọi tôi hãy xích lại gần nhau
Và nụ cười gửi từ miền xa xôi ấy
Cứ héo hắt dần theo mòn mỏi thời gian
Hỡi người bạn đã đi xa mãi mãi
Để lại trên đời một nấm đất ngoài đồng
Hãy cầu chúa giúp tôi để thiên đường nơi ấy
Không cần dựng thêm những hải đăng…

Я зову дождь

Милый друг,ушедший дальше,чем за море,
Вот тебе розы, протянись на них.
Милый друг,унесший самое,самое
Дорогое из сокровищ моих земных.
Я обманут теперь и обкраден я.
Нет на память мне не писем, ни кольца.
Как мне памятна малейшая впадина
Удивленного на веки лица.

Я зову дождь. Я зову дождь.
Ты не вернешься и не придешь.
Только лишь роза в вазе моей
Без воды уже несколько дней.
Я зову дождь, вчерашний дождь.
Но не проходит предсмертная дрожь.
Роза завяла в вазе моей уже несколько дней.

Как мне памятен просящий и пристальный
Взгляд, поближе меня приглашающий сесть.
И улыбка из великого издали
Умирающего светская лесть.
Милый друг ушедший в вечное плаванье.
Свежий холмик меж других бугорков,
Помолись обо мне в райской гавани,
Чтобы не было больше других маяков.


Tặng Osip Mandelshtam

March 5, 2007

Không ai tước đoạt gì nơi người khác!
Ta vời xa, nên rất đỗi mến thương.
Tôi hôn anh qua dặm ngàn cách trở
Giữa chúng ta trên khắp những nẻo đường

Tôi biết tài năng mình không thể sánh,
Trước mặt anh giọng tôi chẳng dám ngân.
Đối với anh, Derzhavin tái thế,
Thơ tôi hẳn vụng về, hụt thiếu vần!

Tôi làm dấu tiễn anh trước chuyến bay:
- Tung cánh nào, hỡi chim ưng non trẻ!
Trước mặt trời anh không hề nheo mắt,
Nhìn theo anh tôi ảm đạm lắm thay?

Dịu dàng hơn và đắm đuối hơn tôi
Còn ai nhìn theo anh thế nữa đây…
Tôi hôn anh qua tháng năm cách trở
Giữa chúng ta trong suốt cuộc đời này

12 – 2 – 1916

О. Э. Мандельштаму

Никто ничего не отнял!
Мне сладостно, что мы врозь.
Целую Вас — через сотни
Разъединяющих верст.

Я знаю, наш дар — неравен,
Мой голос впервые — тих.
Что вам, молодой Державин,
Мой невоспитанный стих!

На страшный полет крещу Вас:
Лети, молодой орел!
Ты солнце стерпел, не щурясь,
Юный ли взгляд мой тяжел?

Нежней и бесповоротней
Никто не глядел Вам вслед…
Целую Вас — через сотни
Разъединяющих лет.

12 февраля 1916


Thanh lương trà

March 5, 2007

* * *

Thanh lương trà
Từng chùm cháy đỏ
Lá vàng rơi
Tôi chào đời.

Thứ bảy ngày lễ thánh
Khắp nơi chuông ngân vang
Lễ thánh mình vàng
Iohann Bogoxlov

Cho đến giờ
Tôi vẫn thèm được nhấm
Chùm thanh lương trà đắng
Hăng nồng

* * *

Красною кистью
Рябина зажглась.
Падали листья.
Я родилась.

Спорили сотни
Колоколов.
День был субботний:
Иоанн Богослов.

Мне и доныне
Хочется грызть
Жаркой рябины
Горькую кисть.


Những đứa trẻ khác nhau

March 5, 2007

Có những đứa ngoan hiền. Suốt ngày mơ màng ngủ
Ngon giấc nồng trong vòng ôm mẹ yêu.
Tay yếu ớt chẳng đòi cây nến cháy
Xa lạ với trò nghịch lửa biết bao nhiêu.

Có những đứa — như những tia lửa nhỏ:
Như lửa cháy bừng bừng – chúng nghịch chẳng sót gì.
Luôn can đảm thử đưa tay vào lửa
Mặc người lớn can ngăn: “Bỏng đấy, hãy tránh đi!”

Có những đứa lạ lùng: hiếu kỳ đầy sợ hãi
Lén làm dấu cầu xin che chở
Vẫn không dám lại gần và nhợt nhạt tái xanh
Chúng bỏ chạy mà nước mắt vòng quanh.

Người ơi! Lời người sao nghiệt ngã:
“Sợ lửa à? — Chết trong bóng tối đi!”
Lời buộc tội xé tim tôi đau khôn tả
Và đày hồn tôi xuống đất đen.

Có những đứa lạ lùng: chúng chết vì nỗi sợ
Của chính mình trong những ngày mù sương.
Chẳng cứu chúng nổi đâu. Hãy cảm thông
Xin đừng buộc tội tôi nặng lời như thế

Hồn tôi người đạp xuống đất đen
- Người ơi, phán quyết sao nghiệt ngã.
Nhưng tôi thuộc về người với tất cả trái tim.
Trong bóng tối – cảm ơn người đã cho vài phút giây sáng sủa.

РАЗНЫЕ ДЕТИ

Есть тихие дети. Дремать на плече
У ласковой мамы им сладко и днем.
Их слабые ручки не рвутся к свече, —
Они не играют с огнем.

Есть дети — как искры: им пламя сродни.
Напрасно их учат: “Ведь жжется, не тронь!”
Они своенравны (ведь искры они!)
И смело хватают огонь.

Есть странные дети: в них дерзость и страх.
Крестом потихоньку себя осеня,
Подходят, не смеют, бледнеют в слезах
И плача бегут от огня.

Мой милый! Был слишком небрежен твой суд:
“Огня побоялась — так гибни во мгле!”
Твои обвиненья мне сердце грызут
И душу пригнули к земле.

Есть странные дети: от страхов своих
Они погибают в туманные дни.
Им нету спасенья. Подумай о них
И слишком меня не вини!

Ты душу надолго пригнул мне к земле…
-Мой милый, был так беспощаден твой суд!-
Но все же я сердцем твоя — и во мгле
“За несколько светлых минут!”


Những dòng thơ tôi viết khi còn trẻ …

March 5, 2007

Những dòng thơ tôi viết khi còn trẻ
Còn chưa hiểu mình là nhà thơ,
Những dòng thơ tự tuôn trào như nước
Như những tia sáng từ pháo hoa.
Tràn vào miếu thiêng những quỷ con tinh nghịch
Bất chấp khói hương trong tĩnh lặng lơ mơ.
Những dòng ngẫm suy về tuổi trẻ
Nơi xa lắc xa lơ cái chết đang chờ.
Những dòng thơ không ai buồn đọc
Phủ bụi quên trên giá các cửa hàng
(Chẳng ai muốn mua, chẳng ai buồn hỏi đến)
Những dòng thơ âm thầm như rượu quý
Nhất định một ngày sẽ toả hương

* * *

Моим стихам, написанным так рано,
Что и не знала я, что я – поэт,
Сорвавшимся, как бразги из фонтана,
Как искры из ракет,
Ворвавшимся, как маленькие черти,
В святилище, где сон и фимиам,
Моим стихам о юности и смерти
- Нечитанным стихам! –
Разбросанным в пыли по магазинам
(Где их никто не брал и не берет!),
Моим стихам, как драгоценным винам,
Настанет свой черед.


Lần gặp cuối

March 5, 2007

Ôi, em vẫn nhớ những lời từ biệt
Và đôi môi anh đã thầm thì.
“Duyên hội ngộ chỉ cho người trong trắng
Hãy giữ mình, em nhé, anh đi”.

Em lặng im nghe những lời anh dặn
Anh – hiện thân của tình cảm dịu dàng.
Anh nói “đằng kia” mà sao lạ
Đối với em nghe như vẫn “ở đây”!

Rồi tất cả lặng đi vì số phận, —
Lời nói thành vĩnh viễn, bởi là thơ.
Anh nói về những điều sâu sắc nhất
Nhớ những dòng tác phẩm của người xưa

Anh nói về trò chơi hình và bóng
Nói miên man về những ánh sao xa…
Em nghe mà chẳng nhớ lời anh nói,
Chỉ nhớ nụ cười và cánh tay đưa.

Không còn dấu mảy may cơn bệnh cũ,
Cũng không còn gánh nặng thập tự hoa.
Chỉ những người trắng trong mong gặp lại,–
Anh yêu ơi, em sẽ giữ mình mà!

ПОСЛЕДНЯЯ ВСТРЕЧА

О, я помню прощальные речи,
Их шептавшие помню уста.
“Только чистым даруются встречи.
Мы увидимся, будь же чиста”.

Я учителю молча внимала.
Был он нежность и ласковость весь.
Он о “там” говорил, но как мало
Это “там” заменяло мне “здесь”!

Тишина посылается роком, —
Тем и вечны слова, что тихи.
Говорил он о самом глубоком,
Баратынского вспомнил стихи;

Говорил о игре отражений,
О лучах закатившихся звезд…
Я не помню его выражений,
Но улыбку я помню и жест.

Ни следа от былого недуга,
Не мучительно бремя креста.
Только чистые узрят друг друга, —
Мой любимый, я буду чиста!


Gửi người yêu dấu

March 5, 2007

Em thích bởi anh đau chẳng vì em,

Em thích bởi chẳng vì anh em khổ,

Em thích bởi trái đất này trĩu nặng

Không bao giờ trôi mất dưới chân mình.

 

Em cũng thích cứ đầu bù tóc rối

Thiếu chỉnh tề một chút cũng chẳng sao

Không nói khéo cũng chẳng cần đỏ mặt

Khi vô tình để tay áo chạm nhau.

 

Em cũng thích, anh ôm hôn người khác

Trước mặt em, không giữ ý ngại ngần

Chính vì thế em cũng không phải chịu

Lửa địa ngục khi hôn kẻ khác anh.

 

Em vẫn thích, anh không cần phải nhắc

Tên em trong bao bề bộn lo toan…

Không bao giờ ta bên nhau sóng bước

Dưới mái nhà thờ nghe thánh ca vang…

 

Cảm ơn anh với tất cả tấm lòng

Dẫu vô tình – yêu em hơn tất thảy!

Em yên bình khi đêm êm đềm chảy,

Và gặp nhau thưa thớt lúc hoàng hôn.

 

Cảm ơn anh – không cùng dạo dưới trăng

Mặt trời không soi chung cho hai đứa

Anh khổ – than ôi! – không khổ vì em nhỉ.

Em đau – than ôi! – cũng chẳng phải vì anh.

 

Любимому

Мне нравится, что Вы больны не мной,
Мне нравится, что я больна не Вами,
Что никогда тяжелый шар земной
Не уплывет под нашими ногами.

Мне нравится, что можно быть смешной -
Распущенной – и не играть словами,
И не краснеть удушливой волной,
Слегка соприкоснувшись рукавами.

Мне нравится еще, что Вы при мне
Спокойно обнимаете другую,
Не прочите мне в адовом огне
Гореть за то, что я не Вас целую.

Что имя нежное мое, мой милый, не
Упоминаете ни днем, ни ночью – всуе…
Что никогда в церковной тишине
Не пропоют над нами: Аллилуйя!

Спасибо Вам и сердцем и рукой,
За то, что Вы меня – не зная сами! -
Так любите: за мой ночной покой,
За редкость встреч закатными часами,

За наши не-гулянья под луной,
За солнце, не у нас над головами, -
За то, что Вы больны – увы! – не мной,
За то, что я больна – увы! – не Вами!


Gửi bà

March 5, 2007


Mặt trái xoan thon thon nghiêm khắc
Váy áo sẫm đen xếp nếp suông…
Bà ơi, đôi môi bà kiêu hãnh
Biết ai đã từng đặt nụ hôn?

Tay bà từng biểu diễn nhạc Valse
Sopanh trong phòng lớn lâu đài…
Quanh gương mặt lặng như hóa đá -
Tóc xoăn cuốn từng lọn buông dài.

Mắt sẫm nghiêm nghị luôn nhìn thẳng
Cái nhìn quen tự bảo vệ mình,
Các cô gái trẻ không nhìn thế,
Bà ơi, ngày xưa bà là ai?

Bà đem theo mình vào lòng đất,
Bao khả năng, bao bất khả rồi?
Cô thiếu nữ Balan ngày ấy
Trẻ trung ở lứa tuổi hai mươi!

Ngày vô tội, trong lành gió nổi
Những vì sao mờ tối tắt rồi,
Bà ơi, một trái tim nổi loạn
Cháu thừa hưởng từ bà hẳn thôi?

4 – 9 – 1914

Бабушке

Продолговатый и твердый овал,
Черного платья раструбы…
Юная бабушка! – Кто целовал
Ваши надменные губы?

Руки, которые в залах дворца
Вальсы Шопена играли…
По сторонам ледяного лица -
Локоны в виде спирали.

Темный, прямой и взыскательный взгляд,
Взгляд, к обороне готовый.
Юные женщины так не глядят.
Юная бабушка, кто вы?

Сколько возможностей вы унесли,
И невозможностей – сколько? -
В ненасытимую прорву земли,
Двадцатилетняя полька!

День был невинен, и ветер был свеж,
Темные звезды погасли.
- Бабушка! – Этот жестокий мятеж
В сердце моем – не от вас ли?..

4 сентября 1914


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.