ОСЕНЬ — Иван Тургенев

November 3, 2008
ОСЕНЬ
————————————————————————
Иван Тургенев

Как грустный взгляд, люблю я осень.
В туманный, тихий день хожу
Я часто в лес и там сижу —
На небо белое гляжу
Да на верхушки темных сосен.
Люблю, кусая кислый лист,
С улыбкой развалясь ленивой,
Мечтой заняться прихотливой
Да слушать дятлов тонкий свист.
Трава завяла вся… холодный,
Спокойный блеск разлит по ней…
И грусти тихой и свободной
Я предаюсь душою всей…
Чего не вспомню я? Какие
Меня мечты не посетят?
А сосны гнутся, как живые,
И так задумчиво шумят…
И, словно стадо птиц огромных,
Внезапно ветер налетит
И в сучьях спутанных и темных
Нетерпеливо прошумит.
1842

Mùa thu
———————————————
Ivan Turgenev

Ta yêu mùa thu như ánh mắt buồn.
Ta bước trong ngày tĩnh lặng mù sương
Lạc trong rừng và trầm tư ngồi đấy –
Ngắm bầu trời bàng bạc trắng vấn vương
Trên những ngọn thông sẫm tối bên đường.
Ta thích, khẽ nhấm chiếc lá chua,
Và vạ vật cùng nụ cười biếng nhác,
Để vẩn vơ mơ ước lúc giao mùa
Và nghe tiếng gõ kiến cần mẫn mổ.
Cây cỏ trên đồng đến lúc héo khô
Ánh sáng lạnh thanh bình tràn trề chảy,
Ta mặc trong hồn nỗi buồn chợt dậy,
Êm ái biết bao nỗi buồn tự do…
Còn gì nữa mà ta không nhớ lại?
Còn ước mơ nào chưa đến với ta?
Những cây thông uốn mình như đang sống,
Nghe lao xao trầm ngâm tiếng lá đùa…
Rồi một cơn gió mạnh nổi bất ngờ,
Như đàn chim khổng lồ cùng cất cánh
Ồn ào bay vội vàng như rất bận
Qua đám cành khô rối loạn tối mò.

1842


Trên đường

April 25, 2007

Buổi sáng mịt mù sương bạc phủ tái tê,
Những cánh đồng quạnh hiu đầy tuyết trắng,
Những gương mặt, những ngày xưa xa vắng,
Tưởng quên đã lâu sao bỗng cứ ùa về.

Nhớ những thầm thì đầy tình cảm nồng nàn,
Biết giữ làm sao ánh mắt nhìn đắm đuối,
Lần gặp đầu tiên hay lần hò hẹn cuối,
Âm sắc thương yêu trong giọng nói khẽ khàng.

Nhớ lúc chia ly nụ cười ai lạ hẳn,
Nhớ bao yêu thương trong quá khứ đã xa,
Nghe vang đều tiếng bánh xe gõ nhịp,
Ta bâng khuâng ngắm trời rộng bao la.


В дороге

April 23, 2007

Có bài thơ thẩn thế này này, mà dịch mãi không xong. Không ổn…

Ivan Turgenev

Trên đường

Sáng mơ màng màn sương bạc ảo mờ,
Những cánh đồng mênh mang buồn tuyết phủ,
Như vô tình trong trí ta trăn trở
Những gương mặt xưa, những tháng năm xưa.

Chập chờn vọng lời yêu thương thủ thỉ,
Sóng mắt nồng nàn nhung nhớ biến mau,
Lần gặp đầu hay lần cuối bên nhau
Còn gần mãi giọng khẽ khàng ai nói.

Nụ cười lạ lùng khi chia tay vội,
Và bao nhiêu thân ái đã trôi xa.
Tai văng vẳng tiếng bánh xe vang dội,
Lơ đãng ta nhìn trời xanh bao la.

Утро туманное, утро седое,
Нивы печальные, снегом покрытые,
Нехотя вспомнишь и время былое,
Вспомнишь и лица, давно позабытые

Вспомнишь обильные страстные речи,
Взгляды, так жадно, так робко ловимые,
Первые встречи, последние встречи,
Тихого голоса звуки любимые.

Вспомнишь разлуку с улыбкою странной,
Многое вспомнишь родное далекое,
Слушая ропот колес непрестанный,
Глядя задумчиво в небо широкое.

Ноябрь 1843


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.