Băng giá

September 13, 2007

Ivan Surikov

Lưỡi liềm trăng nhợt nhạt trên trời
Trải ánh sáng ảo mờ xuống đất;
Thần băng giá dạo khắp trần gian
Một mình, to lớn hùng mạnh nhất.

Trên những hàng rào, cùng cây cối
Thần để lại xiêm áo mùa đông;
Nơi nào bước chân thần đặt tới
Tuyết, khác nào kim cương, cháy bừng.

Áo lông phanh ngực, mũ đội nghiêng
Từng lọn tóc xoăn bay theo gió
Băng giá trong tóc đọng trắng tinh
Như bạc ròng điểm trang đây đó.

Thần đi, mắt sáng ngời lấp lánh
Ngó nghiêng nhìn tìm kiếm xung quanh
Kia rồi – lấp ló bên cánh cổng
Thần thấy cô thiếu nữ xinh xinh…

Nhìn quanh, rũ tóc cho sạch tuyết,
Thần hài lòng huýt sáo vang vang –
Rồi đến trước mặt cô gái ấy
Thần biến hình thành người yêu nàng.

“Chào em yêu!… Niềm vui duy nhất!” –
Thần thì thầm khẽ nói với cô,
Với đôi mắt lửa tình rực cháy
Thần nhìn vào mắt cô đắm say.

“Chào anh yêu! Sao anh lâu thế?
Em mệt rồi những đợi với chờ.
Cóng lạnh ngoài trời trong băng giá
Em khó thở rồi, chẳng phải đùa”.

Băng giá đưa cánh tay mạnh mẽ
Một vòng ôm quanh cổ cô nàng,
Và trong lồng ngực cô ấm áp
Thần chặn luôn hơi thở nồng nàn.

Và thần áp đôi môi nóng bỏng –
Lên môi cô nồng cháy nụ hôn.
Thận trọng thần đỡ mái đầu son
Đặt lên bên vai thần vững chãi.

Rồi đôi mắt thần long lanh sáng
Nhìn sâu vào đáy mắt cô em
Và lời dịu ngọt rót êm đềm
Tiếng thầm thì mình cô nghe thấu:

“Ta yêu nàng, cô nàng yêu dấu,
Ta yêu nàng hơn cả đắm say.
Phải em không, con thiên nga trắng
Đẹp hơn tất cả trên đời này!”

Những nụ hôn ngày càng bỏng cháy,
Điên cuồng, nồng nhiệt rót lên môi;
Tuyết như lớp bạc ngày càng dày
Từ tóc thần rơi quanh cô gái.

Tuột khỏi vai thiếu nữ mỏng manh
Áo ấm rơi lúc nào không biết;
Đôi bím tóc băng giá đọng thành
Đôi hàng nhũ băng rơi xanh biếc.

Băng giá làm má cô cháy đỏ,
Mắt mờ không nhìn thấy nữa rồi,
Đôi tay bất lực cũng buông xuôi,
Đôi chân yếu dần rồi quị xuống.

Và người đẹp lả dần… dần lả…
Rồi rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng…
Thờ ơ lạnh lẽo lưỡi liềm trăng
Chiếu lên gương mặt cô băng giá.

1865

Иван Суриков

МОРОЗ

Смотрит с неба месяц бледный,
Точно серп стальной;
По селу мороз трескучий
Ходит сам-большой.

По заборам, по деревьям
Вешает наряд;
Где идет, в снегу алмазы
По следу горят.

Шапка набок, нараспашку
Шуба на плечах;
Серебром сияет иней
На его кудрях.

Он идет, а сам очами
Зоркими глядит;
Видит он – вот у калитки
Девица стоит…

Поглядел, тряхнул кудрями,
Звонко засвистал –
И пред девицей любимым
Молодцем предстал.

“Здравствуй, сердце!.. Здравствуй, радость!”-
Он ей говорит;
Сам же жгучими очами
В очи ей глядит.

“Здравствуй, Ваня! Что ты долго?
Я устала ждать.
На дворе такая стужа,
Что невмочь дышать…”

И мороз рукой могучей
Шею ей обвил,
И в груди ее горячей
Дух он захватил.

И в уста ее целует –
Жарко, горячо;
Положил ее головку
На свое плечо.
И очей не сводит зорких
Он с ее очей;
Речи сладкие такие
Тихо шепчет ей:

“Я люблю тебя, девицу,
Горячо люблю.
Уж тебя ли, лебедицу
Белую мою!”

И все жарче он целует,
Жарче, горячей;
Сыплет иней серебристый
На нее с кудрей.

С плеч девичьих душегрейка
Съехала долой;
На косе навис убором
Иней пуховой;

На щеках горит румянец,
Очи не глядят,
Руки белые повисли,
Ноги не стоят.

И красотка стынет… стынет…
Сон ее клонит…
Бледный месяц равнодушно
Ей в лицо глядит.

1865


Sau cơn mưa

September 7, 2007

Ivan Surikov

Sấm lặng, cơn dông tạnh,
Trên cao vời xanh lơ
Mấy tầng trời trong suốt.
Trên đường phố ẩm ướt
Tiếng bánh xe giòn vang
Mọi cửa sổ mở toang.
Khí xuân ẩm và mát;
Thử quay nhìn xung quanh:
Lá cây nước long lanh.

1868

Иван Суриков

ПОСЛЕ ДОЖДЯ

Гром отгремел, прошла гроза,
И в выси светло-голубой
Прозрачней смотрят небеса,
И на смоченной мостовой
Все громче грохот колеса.
Открыты окна по домам;
Весенний воздух свеж и чист;
Куда ни взглянешь, тут и там
Блестит дождем омытый лист.

1868


Không đề

September 4, 2007

Ivan Surikov

* * *

Sau một ngày lãng du
Mặt trời đã mệt rồi,
Lặng lẽ dần dần ngả
Xuống bên sông nghỉ ngơi.

Xa xa, đường chân trời
Lộng lẫy ánh hoàng hôn.
Ráng vàng như đám cháy
Cứ bập bùng, chập chờn.

Như những dải lụa mềm
Ráng chiều chìm xuống sông;
Và từ đâu buồn bã
Lời ca đưa bềnh bồng.

Иван Суриков

* * *

Солнце утомилось,
Ходя день-деньской;
Тихо догорая,
Гаснет за рекой.

Край далекий неба
Весь зарей облит,
Заревом пожара
Блещет и горит.

Ходят огневые
Полосы в реке;
Грустно где-то песня
Льется вдалеке.


Thanh lương trà

September 1, 2007

Ivan Surikov

“Thanh lương trà bé bỏng
Cành lá reo rì rào
Vì cớ gì em đứng
Cúi đầu bên bờ rào?”

“Em tâm tình với gió
Về số phận đắng cay
Một mình em đứng đây
Cô đơn trong vườn trống.

Một mình em buồn lắm
Lá cành em đu đưa
Như ngọn cỏ gió đùa
Cúi sát hàng rào vắng.

Ngoài kia đồng đầy nắng
Bên sông nhỏ xanh lơ
Tự do nơi quang đãng
Chàng sồi xanh đang chờ.

Giá được thỏa ước mơ
Đến bên chàng sồi ấy
Em đã thôi buồn bã
Thôi cúi đầu lắc lư.

Em muốn nép bên chàng
Lá cành ôm quấn quýt
Để thủ thỉ tâm tình
Ngày đêm luôn khăng khít.

Nhưng phận em trời định
Chôn chân ở chốn này
Nên cả đời đắng cay
Trong cô đơn xào xạc”

Tykva dịch

Иван Суриков

Рябина

“Что шумишь, качаясь,
Тонкая рябина,
Низко наклоняясь
Головою к тыну?”

“С ветром речь веду я
О своей невзгоде,
Что одна расту я
В этом огороде,

Грустно, сиротинка,
Я стою, качаюсь,
Что к земле былинка,
К тыну нагибаюсь.

Там, за тыном, в поле
Над рекой глубокой,
На просторе, в воле,
Дуб растет высокий.

Как бы я желала
К дубу перебраться;
Я б тогда не стала
Гнуться да качаться.

Близко бы ветвями
Я к нему прижалась
И с его листами
День и ночь шепталась…

Нет, нельзя рябинке
К дубу перебраться!
Знать, мне, сиротинке,
Век одной качаться”.


Không đề

August 31, 2007

Ivan Surikov

* * *

Đêm thanh vắng, khu vườn mờ mờ tối
Hàng cây dương mơ màng ngủ bên hồ;
Thoang thoảng thơm mùa xuân hoa đua nở;
Ta ngồi bên cửa sổ rộng chơi vơi.

Những ngôi sao lấp lánh sáng trên trời,
Trăng dịu hiền từ trên cao nhìn xuống,
Tưới đẫm dáng em bằng ánh xanh lơ.
Ngập chìm trong trăng sáng em trầm tư.

Anh đắm đuối bởi dáng em xinh đẹp
Mải ngắm em anh chẳng nói một lời…
Mùi hương cũng chảy thành dòng lặng lẽ
Tràn ngập căn phòng dưới ánh trăng soi.

Thời khắc này anh có muốn nhiều đâu:
Chỉ mong sao cuộc đời em bình lặng
Để bao nhiêu nỗi buồn và lo lắng
Không bao giờ đến được trái tim em.

1868 hoặc 1869

Иван Суриков

* * *

Ночь тиха, сад объят полутьмою,
Дремлют липы над сонным прудом;
Воздух дышит цветущей весною;
Мы сидим пред раскрытым окном.

Светят яркие звезды над нами;
Кротко месяц глядит с высоты,
И его голубыми лучами
Облитая, задумалась ты.

Очарован твоей красотою,
Я любуюсь тобою без слов…
В нашу комнату тихой струею
Льется запах душистых цветов,

И прошу в этот час я не много:
Чтобы дни твои тихо текли,
Чтобы жизни печаль и тревога
В твое сердце пути не нашли.

1868 или 1869


Mùa xuân

March 23, 2007

Bình minh… Rực rỡ ánh hồng,
Cỏ cây căng tràn nhựa sống,
Mây trời từng đám vẩn vơ
Sông trôi, em đến bên bờ.

Từ bờ cao nàng đi xuống
Lần bước đến bên chiếc bè…
Đột nhiên nàng dừng chân đứng
Chừng như mê mải lắng nghe.

Từ bờ sông cao vọng lại
Thanh âm vui vẻ rộn ràng…
Chắp tay trước ngực mơ màng
Thiếu nữ lặng nghe chim hót…

Đôi mắt trong veo phản chiếu
Rực rỡ ánh sáng ban mai…
Tiếng chim sơn ca rộn rã
Bài ca thánh thót êm tai.

Tiếng chim sơn ca vọng lại
Rõ hơn trong trái tim nàng
Vẫn bài ca ấy ngân vang
Làm đôi má nàng ửng đỏ…

Thiếu nữ bồi hồi ngực trẻ
Sức thanh tân đang sục sôi
Lời thầm thì dâng trên môi
“Người yêu ơi, chàng hãy đến…!”

Đầu năm 1875

Весной

Утро… Солнце ярко блещет;
В каждой травке жизнь трепещет;
В небе тучки тихо бродят;
К речке девушка подходит.

С берега спустилась,
К плоту подошла…
Вдруг остановилась
Точно замерла.

Сверху звонко льются звуки…
На груди скрестивши руки,
Песню слушает красотка;
Глазки смотрят нежно, кротко…

В глазках отраженье
Солнечных лучей…
Жаворонка пенье
Любо слушать ей…

Громче, громче звуки льются…
В сердце чистом раздаются
Те же звуки, те же трели…
Ярко щечки заалели…

Кровь заговорила
В молодой груди;
Губки шепчут: “Милый!
Милый мой, приди

Начало 1875 года


Em như ngọn cỏ trên đồng,…

February 1, 2007

Ivan Zakharovich Surikov

Em như ngọn cỏ trên đồng,
Mướt xanh mùa hè cỏ mọc;
Nỡ lòng nào ai mang hái,
Cắt ngang thân nắng héo khô.
Nỗi khổ một mình em chịu!
Phận em đớn đau vô bờ!

Em như bông lúa trên đồng,
Cao cao mùa về nặng bông;
Liềm cắt ngang thân lúa đổ
Từng lượm ngổn ngang nằm chờ.
Nỗi khổ một mình em chịu!
Phận em đớn đau vô bờ!

Em như quả dại trên đồng,
Chín đỏ hây hây đôi má
Ai nỡ bẻ cành, thu quả
Bó thành từng bó mang đi.
Nỗi khổ một mình em chịu!
Em đâu dám ca thán gì!

Em là con yêu của cha,
Đóa hoa trong lòng của mẹ;
Nỡ lòng nào ai mai mối
Ép duyên cho một ông già.
Nỗi khổ một mình em chịu!
Phận em đành vậy thôi mà!

Я ЛИ В ПОЛЕ ДА НЕ ТРАВУШКА БЫЛА…

Я ли в поле да не травушка была,
Я ли в поле не зеленая росла;
Взяли меня, травушку, скосили,
На солнышке в поле иссушили.
Ох ты, горе мое, горюшко!
Знать, такая моя долюшка!

Я ли в поле не пшеничушка была,
Я ли в поле не высокая росла;
Взяли меня, срезали серпами,
Склали меня на поле снопами.
Ох ты, горе мое, горюшко!
Знать, такая моя долюшка!

Я ли в поле не калинушка была,
Я ли в поле да не красная росла;
Взяли калинушку, поломали
И в жгутики меня посвязали.
Ох ты, горе мое, горюшко!
Знать, такая моя долюшка!

Я ль у батюшки не доченька была,
У родимой не цветочек я росла;
Неволей меня, бедную, взяли
И с немилым, седым, повенчали.
Ох ты, горе мое, горюшко!
Знать, такая моя долюшка.


Bình minh

February 1, 2007

Ivan Zakharovich Surikov (1841-1880)

Bình minh đang lên kìa
Mặt trời dần ló dạng.
Em nghe xem, hoạ mi
Đã cất cao tiếng hát.

Bình minh càng rạng rỡ
Bầu trời càng thêm hồng.
Em nhìn xem, trên sông
Mặt nước đang toả khói.

Mùi hương hoa đồng nội
Lan lan khắp không trung
Lấp lánh hạt sương trong
Ngọn cỏ long lanh bạc.

Nghiêng nghiêng trên mặt nước,
Sậy thầm thì nhỏ to;
Xung quanh trên đồng vắng
Vạn vật lặng như tờ…

Sướng vui và nhẹ nhõm,
Thở lồng ngực căng đầy!
Cầu Chúa nhanh nghe em,
Rồi ta lên đường sớm!

Рассвет

Занялась заря;
Скоро солнце взойдёт.
Слышишь… чу! … соловей
Громко песни поёт.

Все ярчей и ярчей
Переливы зари;
Словно пар над рекой
Поднялся, посмотри.

От цветов на полях
Льётся запах кругом,
И сияe
т роса
На траве серебром.

И к воде наклонясь,
Что-то шепчет камыш;
А кругом, на полях,
Непробудная тишь…

Как отрадно, легко,
Широко дышит грудь!
Ну, молись же скорей!
Ну, молись, да и в путь!


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.