После половодья – Иван Бунин

December 30, 2009

Bài này mình dịch đã lâu lắm rồi, nhưng chẳng hiểu sao nó lại nằm trong mớ files không được đánh số, tức là cũng chưa post. May quá bây giờ  có cái mà post.

После половодья

Иван Бунин

Прошли дожди, апрель теплеет,
Всю ночь – туман, а поутру
Весенний воздух точно млеет
И мягкой дымкою синеет
В далёких просеках в бору.
И тихо дремлет бор зелёный,
И в серебре лесных озёр
Ещё стройней его колонны,
Ещё свежее сосен кроны
И нежных лиственниц узор!

Sau mùa nước lớn

Ivan Bunin

Mưa qua rồi, tháng tư ấm lại,
Đêm đầy sương, nhưng tới rạng ngày
Khí xuân dường như đã ngất ngây,
Xanh biếc như một làn khói mỏng
Trên những lối mòn trong rừng cây
Rừng thông lặng lẽ mơ màng ngủ
Hồ trong rừng lấp lánh bạc dày.
Hàng thông cân đối thêm tha thướt,
Vòm lá tươi xanh càng mềm mượt
Bóng lá dịu dàng như tranh thêu!


Русская весна – Ivan Bunin

October 4, 2009

Скучно в лощинах березам,
Туманная муть на полях,
Конским размокшим навозом
В тумане чернеется шлях.

В сонной степной деревушке
Пахучие хлебы пекут.
Медленно две побирушки
По деревушке бредут.

Там, среди улицы, лужи,
Зола и весенняя грязь,
В избах угар, а снаружи
Завалинки тлеют, дымясь.

Жмурясь, сидит у амбара
Овчарка на ржавой цепи.
В избах – темно от угара.
Туманно и тихо – в степи.

Только петух беззаботно
Весну воспевает весь день.
В поле тепло и дремотно,
А в сердце счастливая лень

. 10.1.1905

Mùa xuân Nga

 Ivan Bunin

Khe sâu bạch dương buồn,
Ngoài đồng sương đục phủ,
Thấp thoáng con đường mòn
Phân ngựa đen đây đó.

Làng thảo nguyên ngái ngủ
Mùi bánh mới nướng thơm.
Có hai mụ ăn xin
Chậm rãi đi trong xóm.

Phố xá toàn vũng nước,
Tro với rác mùa xuân,
Trong nhà đầy hơi than,
Đống rấm âm ỉ cháy.

Chó già mang xích gỉ,
Cạnh kho lúa, mắt nheo.
 Bồ hóng đen tường nhà
Đồng lặng thinh sương phủ

Mình gà trống vô tư
Ca ngợi xuân suốt ngày
Đồng ấm áp, ngái ngủ,
Tim biếng lười ngất ngây.

 10.1.1905


Иван Бунин – БЕЗНАДЕЖНОСТЬ

October 3, 2009

На севере есть розовые мхи,
Есть серебристо-шелковые дюны…
Но темных сосен звонкие верхи
Поют, поют над морем, точно струны.

Послушай их. Стань, прислонись к сосне:
Сквозь грозный шум ты слышишь ли их нежность?
Но и она — в певучем полусне.
На севере отрадна безнадежность.

Ivan Bunin

Vô vọng

Nơi phương Bắc có những thảm rêu hồng,
Có những cồn cát bạc mềm như lụa,
Những ngọn thông sẫm tối vang trong gió
Như dây đàn, trên biển hát vi vu.

Em hãy nép bên thông để lắng nghe:
Dịu hiền lẫn trong gió gào, em có thấy?
Dịu hiền ẩn trong mơ màng réo rắt
Vô vọng nơi phương Bắc vẫn mê say.


ВЕЧЕР – Иван Бунин

November 11, 2008
ВЕЧЕР

Иван Бунин

О счастье мы всегда лишь вспоминаем.
А счастье всюду. Может быть, оно -
Вот этот сад осенний за сараем
И чистый воздух, льющийся в окно.

В бездонном небе легким белым краем
Встает, сияет облако. Давно
Слежу за ним… Мы мало видим, знаем,
А счастье только знающим дано.

Окно открыто. Пискнула и села
На подоконник птичка. И от книг
Усталый взгляд я отвожу на миг.

День вечереет, небо опустело.
Гул молотилки слышен на гумне…
Я вижу, слышу, счастлив. Все во мне.

1909

Источник: И. А. Бунин. Собрание сочинений в 6-ти т.
Т. 1. М.: “Художественная литература”, 1987.

Buổi chiều

Ivan Bunin

Về hạnh phúc lúc nào ta cũng nhớ.
Mà hạnh phúc tồn tại khắp trên đời.
Có thể là vườn thu sau nhà gỗ
Làn gió mát lành tràn qua cửa sổ.

Trời trong veo… Một áng mây trắng nhẹ
Lấp lánh viền. Ta lặng ngắm đã lâu
Ta biết ít thôi, thấy cũng không nhiều,
Mà hạnh phúc chỉ cho người hiểu biết.

Cửa sổ mở đón một con chim nhỏ
Đậu xuống đây và vui vẻ hát ca.
Mắt mệt rồi ta tạm rời trang vở.

Ngày cạn dần, bầu trời cũng vắng theo.
Ngoài sân vang tiếng máy tuốt lúa reo.
Trong tôi đủ đầy. Tôi nhìn, nghe, hạnh phúc.

1909

Источник: И. А. Бунин. Собрание сочинений в 6-ти т.
Т. 1 М.: “Художественная литература”, 1987.


Иван Бунин – Không đề

November 1, 2008
Иван Бунин

Еще утро не скоро, не скоро,
ночь из тихих лесов не ушла.
Под навесами сонного бора -
предрассветная теплая мгла.

Еще ранние птицы не пели,
чуть сереют вверху небеса,
влажно-зелены темные ели,
пахнет летнею хвоей роса.

И пускай не светает подольше.
Этот медленный путь по лесам,
эта ночь – не воротится больше,
но легко пред разлукою нам…

Колокольчик в молчании бора
то замрет, то опять запоет…
Тихо ночь по долинам идет…
Еще утро, не скоро, не скоро.

Иван Бунин

Сòn lâu, còn lâu ngày mới sang,
Đêm rời rừng vắng chẳng vội vàng.
Dưới những tán thông còn ngái ngủ -
Bóng bình minh ủ ấm mơ màng.

Chim sớm còn chưa cất tiếng ca,
Đỉnh trời sương rạng xám nhạt nhoà,
Thông ẩm ướt xanh còn sẫm tối,
Sương thơm mùi nhựa mùa hè qua.

Để thêm chút nữa bóng tối vương.
Qua rừng chầm chậm bước trên đường,
Đêm đã trôi mau không trở lại,
Trước chia ly ta cũng nhẹ nhàng…

Chuông nhỏ trong rừng thông yên ắng
Khi im tiếng khi lại reo vang…
Đêm trôi êm đềm trên đồng vắng
Còn lâu, còn lâu ngày mới sang.


Cô đơn

May 5, 2007

Ivan Bunin

Gió, mưa và bóng tối dâng đầy
Trên mặt nước mênh mang lạnh cóng.
Xuân chưa đến, nơi đây không sự sống.
Xuân chưa đến, nơi đây vườn trụi trơ.
Tôi một mình trong nhà nghỉ ngoại ô
Giá vẽ tối, gió lùa vào cửa sổ.

Mới hôm qua em vẫn còn ngồi đó,
Nhưng bên tôi em buồn quá đi thôi.
Đến cuối chiều một ngày đầy mưa gió
Tôi đã tưởng như em là vợ tôi…
Đành chia tay! Còn lại một mình thôi
Tôi gắng sống chờ mùa xuân – không vợ…

Ngày hôm nay đến vô tận mây trôi
Vẫn những mây đen nặng nề đẫm nước
Bên thềm vắng dấu chân em hôm trước
Nhạt nhoà dần rồi mưa gió rửa trôi.
Một mình tôi, tôi đau xót khôn nguôi
Nhìn bóng chiều xám mờ rồi buông khuất.

Tôi những muốn gào theo em da diết
“Quay lại đi! Anh quen có em rồi!”
Nhưng phụ nữ không vấn vương quá khứ
Nàng hết yêu – tôi thành kẻ lạ ngay.
Làm gì đây? Tôi đốt lò, mở rượu…
Tính chuyện mua con chó nhỏ mai này.

ОДИНОЧЕСТВО

И ветер, и дождик, и мгла
Над холодной пустыней воды
Здесь жизнь до весны умерла,
До весны опустели ссады
Я на даче один. Мне темно
За мольбертом, и дует в окно

Вчера ты была у меня,
Но тебе уж тоскливо со мной.
Под вечер ненастного дня
Ты мне стала казаться женой
Что ж, прощай! Как-нибудь до весны
Проживу и один – без жены….

Сегодня идут без конца
Те же тучи – гряда за грядой
Твой след под дождем у крыльца
Расплылся, налился водой.
И мне больно глядеть одному
В предвечернюю серую тьму.

Мне крикнуть хотелось вослед:
“Воротись, я сроднился с тобой!”
Но для женщины прошлого нет:
Разлюбила – и стал ей чужой.
Что ж! Камин затоплю, буду пить….
Хорошо бы собаку купить.

1903


Đối thoại

April 9, 2007

Ivan Bunin

- Đêm, con ơi, nhiều bất trắc,
Mà con đường thì xa…

- Con mang gà trống đỏ
Cho thầy cúng rồi mà.

- Rừng âm u lắm cướp
Tăm tối qua bao tháng năm…

- Con giấu trong vạt áo
Sắc lẹm lưỡi thép dao găm.

- Sông lạnh lùng chảy xiết
Mà nhà đò ngủ say…

- Qua sông rồi gió nổi,
Áo con mỏng khô ngay!

- Vậy đến bao giờ, con ơi,
Mẹ chờ ngày con trở lại?

- Thôi ta tạm biệt, mẹ ơi,
Cứ coi như con đi mãi.

Иван Бунин

Два голоса (1912)

- Ночь, сынок, непрогляд
А дорога глуха…

- Троеперого знахарю
Я отнес петуха.

- Лес, дремучий, разбойничий,
Темен с давних времен…

- Нож булатный за пазухой
Горячо наточен!

- Реки быстры и холодны,
Перевозчики спят…

- За рекой ветер высушит
Мой нехитрый наряд!

- А когда же мне, дитятко,
Ко двору тебя ждать?

- Уж давай мы как следует
Попрощаемся, мать!


Mùa lá rụng

March 13, 2007

Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng.
Sặc sỡ nhiều màu và vui mắt
Nối bật trên nền sáng cánh đồng
Bạch dương hình chạm màu cam nhạt
Toả sáng trên men trời xanh trong.
Thông non ngả thẫm như hình tháp.
Đó đây vương giữa những cành phong
Như những mảnh gương nằm rải rác,
Muôn mảnh trời xanh cây soi chung.
Rừng toả mùi sồi và mùi tùng
Suốt hè qua đã khô vì nắng.
Mùa Thu – goá phụ nào thầm lặng
Trở gót sen quay lại lầu hồng.

Hôm nay quang đãng ngoài bãi trống
Phất phơ giăng mạng nhện ngang trời
Giữa khoảng sân rộng long lanh phơi
Tấm lưới dệt từ muôn sợi bạc.
Suốt hôm nay một mình múa lượn
Bướm nhỏ cuối cùng của mùa hè
Lỡ vướng vào tấm lưới bạc kia
Lặng nằm như cánh hoa vương nắng.
Hôm nay là một ngày tươi sáng
Vạn vật ấm lên dưới mặt trời
Rừng và cả màu xanh cao vời
Trong thinh không hoàn toàn tĩnh lặng.
Đến mức ta nghe trong trống vắng
Thấy tiếng run lá nhỏ trên cây.
Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng
Nổi bật trên nền sáng cánh đồng
Tĩnh lặng đến mê say quyến rũ.
Hót ríu ran con sáo chuyền cành
Trên vòm lá vẫn còn dày đặc
Hắt lên ánh vàng màu hổ phách
Đàn sẻ bay vui đùa xao xác
Vụt qua trên nền trời rồi khuất,
Xung quanh lại tĩnh lặng như tờ

Chỉ Mùa Thu biết, Mùa Thu tỏ
Phút bình yên trước lúc xấu trời,
Tĩnh lặng êm đềm chờ đông tới
Những giây hạnh phúc cuối cùng thôi.
Rừng im phắc lạ lùng sâu thẳm,
Như chờ bình minh lên soi sáng
Bằng hoàng hôn sót lại ráng vàng,
Lâu đài thu tráng lệ, huy hoàng.
Rồi khi sẩm tối buồn ảm đạm,
Trăng lên chiếu sáng những lùm cây
Sương rơi trên những bóng đổ dài…
Không gian lành lạnh và sáng trắng.
Trên bãi rộng và trong rừng vắng
Quạnh hưu tàn héo lúc giao thời.
Và trong yên tĩnh đêm trống trải
Một mình Thu cũng thấy đơn côi.

Cái tĩnh lặng giờ đây đã khác
Sao càng lắng nghe càng im phắc
Vầng trăng non nhợt nhạt kia rồi
Khoan thai trăng dậy trên nền trời
Bóng đổ ngắn hơn trong ánh bạc.
Rừng mờ khuất sau làn khói mỏng
Và ánh trăng khuya giờ chiếu thẳng
Từ cao vời sau màn sương trắng

Ôi, đêm Thu say ngủ giấc nồng.
Thời khắc đẹp kỳ ảo mông lung.
Màn sương bạc đọng đầy hơi ẩm
Đồng cỏ sáng lên trong trống vắng
Rừng ngập tràn muôn ánh trăng ngời
Vẻ đẹp đọng trong ánh sáng trời
Báo giờ chết của chính mình sắp điểm.
Lặng lẽ con cú trên cành vắng
Ngây ngô nó ngắm ánh trăng suông
Bất chợt buông đôi tiếng rúc buồn
Và lao vút từ cành cao xuống.
Tiếng nó đập cánh nghe mềm lướt
Chọn chỗ đậu im trên cành cây.
Quay đầu với hai túm lông dày
Mắt to tròn ngó nghiêng bốn phía.
Rừng vẫn đó thôi, sao vẫn lạ.
Lặng im tưởng chừng như hóa đá
Ngập trong màn sương bạc nhạt nhoà
Trong ẩm ướt toả mùi lá mục…

Sáng ra mặt trời không ló dạng
Màn mưa và bóng tối vẫn dày,
Rừng mờ khuất sau màn khói lạnh,
Sau một đêm Thu đã đến đây!
Nhưng Thu còn ẩn mình giấu kín
Những gì đã từng trải đêm qua
Tĩnh lặng nơi đây, và cô độc
Khóa mình trong muôn nẻo rừng già.
Cứ để dưới mưa rừng thông hát
Trải mưa đêm ảm đạm đen dày
Đồng trống sói đàn về tụ họp
Mắt lét xanh loé như lửa cháy!
Rừng khác nào lâu đài bỏ vắng
Thẫm tối hết rồi muôn sắc phai,
Tháng chín xoay vòng trong rừng thẳm
Phá tung từng đám lá cây dày,
Rắc lá ẩm đầy muôn lối cũ,
Đêm chết cóng dưới làn băng vỡ
Uể oải tan trong ánh bình minh…

Đồng xa tiếng tù và văng vẳng
Giọng kim rền trong gió vang ngân
Như tiếng thở than trong sương sớm
Phủ trắng lâu nay những cánh đồng
Sau rừng thưa giữa tiếng cây rung
Lạc mất trong tiếng rừng xao xác
Tiếng còi mờ đục và ảm đạm
Giục chó săn theo vết con mồi.
Và tiếng chó sủa vang ồn ã
Như bão dậy ồn rừng vắng người.
Mưa xối xả, lạnh như băng giá
Đồng trống lá xoay vòng rơi rơi.
Ngỗng di cư nối nhau vội vã
Vẽ một vệt dài trên nền trời.
Ngày qua ngày, đến khi màn khói
Dựng như thành mỗi buổi bình minh.
Rừng sẫm đỏ đứng yên bất động,
Lấp lánh bạc ròng đất đóng băng.
Toàn thân trùm kín trong áo lông.
Rửa vội gương mặt buồn nhợt nhạt
Tiễn ngày cuối ngự trị trong rừng.
Rụt rè Thu bước ra thềm vắng.
Sân trống lạnh, giữa hai cánh cổng
Giữa hàng cây trút lá lâu rồi
Màu xanh trước mùa Thu bát ngát
Con đường lầy rộng dưới chân người.

Con đường đến phương nam xa thẳm
Nơi lũ chim tránh rét trú đông
Tránh mưa sa, gió táp bão bùng
Tránh bao lốc tuyết và băng giá.
Là nơi Thu sáng nay hối hả
Bắt đầu chuyến đi dài cô đơn
Bỏ lại nơi đây rừng bạt ngàn
Và lâu đài của mình rộng mở

Tạm biệt, rừng ơi! Xin lỗi nhé
Ngày mới sẽ dịu dàng sáng tươi
Sắp rồi miền chết sẽ rạng ngời,
Lấp lánh ngủ dưới làn tuyết bạc.
Ngày lạnh và như xưa trống vắng
Sẽ lạ kỳ thay trong ánh sáng
Lâu đài vô chủ với rừng thông
Những mái tranh lặng lẽ xóm làng
Trời xanh thẳm, rộng như vô hạn
Những cánh đồng chạy xa tít tắp.
Trên đồng giữa muôn đống tuyết mềm
Thú nhỏ không ngủ đông nhảy nhót,
Nào những chồn bạc, chồn nâu, sóc,
Vui đùa sưởi ấm với nắng mai.
Rồi cuồng phong đại dương thổi lại
Rừng trụi trơ trước những bão giông
Saman trong vũ điệu ngang tàng
Như con thú hoang trên đồng trống
Hú âm u trong tuyết xoáy vòng.
Lâu đài xưa than ôi, còn lại
Trụi trơ một bộ khung rỗng không,
Để sương giá băng qua đêm đọng
Mong manh những hình chạm suốt trong.
Rạng rỡ trên nền trời xanh thẳm
Lấp lánh những lâu đài tuyết băng
Pha lê, xen lẫn với bạc ròng.
Và trong đêm chơi vơi phản chiếu
Rực sáng như lửa trên vòm trời
Chòm sao xa lấp lánh ngời ngời,
Đúng thời khắc lặng không tiếng động
Bắc cực quang rực lên như cháy
Nở bừng trên nền xanh trời đông.

ЛИСТОПАД

Лес, точно терем расписной,
Лиловый, золотой, багряный,
Веселой, пестрою стеной
Стоит над светлою поляной.

Березы желтою резьбой
Блестят в ла
зури голубой,
Как вышки, елочки темнеют,
А между кленами синеют
То там, то здесь в листве сквозной
Просветы в небо, что оконца.
Лес пахнет дубом и сосной,
За лето высох он от солнца,
И Осень тихою вдовой
Вступает в пестрый терем свой.

Сегодня на пустой поляне,
Среди широкого двора,
Воздушной паутины ткани
Блестят, как сеть из серебра.
Сегодня целый день играет
В дворе последний мотылек
И, точно белый лепесток,
На паутине замирает,
Пригретый солнечным теплом;
Сегодня так светло кругом,
Такое мертвое молчанье
В лесу и в синей вышине,
Что можно в этой тишине
Расслышать листика шуршанье.

Лес, точно терем расписной,
Лиловый, золотой, багряный,
Стоит над солнечной поляной,
Завороженный тишиной;
Заквохчет дрозд, перелетая
Среди подседа, где густая
Листва янтарный отблеск льет;
Играя, в небе промелькнет
Скворцов рассыпанная стая –
И снова все кругом замрет.

Последние мгновенья счастья!
Уж знает Осень, что такой
Глубокий и немой покой –
Предвестник долгого ненастья.
Глубоко, странно лес молчал
И на заре, когда с заката
Пурпурный блеск огня и злата
Пожаром терем освещал.
Потом угрюмо в нем стемнело.
Луна восходит, а в лесу
Ложатся тени на росу…
Вот стало холодно и бело
Среди полян, среди сквозной
Осенней чащи помертвелой,
И жутко Осени одной
В пустынной тишине ночной.

Теперь уж тишина другая:
Прислушайся – она растет,
А с нею, бледностью пугая,
И месяц медленно встает.
Все тени сделал он короче,
Прозрачный дым навел на лес
И вот уж смотрит прямо в очи
С туманной высоты небес.
0, мертвый сон осенней ночи!
0, жуткий час ночных чудес!
В сребристом и сыром тумане
Светло и пусто на поляне;
Лес, белым светом залитой,
Своей застывшей красотой
Как будто смерть себе пророчит;
Сова и та молчит: сидит
Да тупо из ветвей глядит,
Порою дико захохочет,
Сорвется с шумом с высоты,
Взмахнувши мягкими крылами,
И снова сядет на кусты
И смотрит круглыми глазами,
Водя ушастой головой
По сторонам, как в изумленье;
А лес стоит в оцепененье,
Наполнен бледной, легкой мглой
И листьев сыростью гнилой…

Не жди: наутро не проглянет
На небе солнце. Дождь и мгла
Холодным дымом лес туманят,-
Недаром эта ночь прошла!
Но Осень затаит глубоко
Все, что она пережила
В немую ночь, и одиноко
Запрется в тереме своем:
Пусть бор бушует под дождем,
Пусть мрачны и ненастны ночи
И на поляне волчьи очи
Зеленым светятся огнем!
Лес, точно терем без призора,
Весь потемнел и полинял,
Сентябрь, кружась по чащам бора,
С него местами крышу снял
И вход сырой листвой усыпал;
А там зазимок ночью выпал
И таять стал, все умертвив…

Трубят рога в полях далеких,
Звенит их медный перелив,
Как грустный вопль, среди широких

Ненастных и туманных нив.
Сквозь шум деревьев, за долиной,
Теряясь в глубине лесов,
Угрюмо воет рог туриный,
Скликая на добычу псов,
И звучный гам их голосов
Разносит бури шум пустынный.
Льет дождь, холодный, точно лед,
Кружатся листья по полянам,
И гуси длинным караваном
Над лесом держат перелет.
Но дни идут. И вот уж дымы
Встают столбами на заре,
Леса багряны, недвижимы,
Земля в морозном серебре,
И в горностаевом шугае,
Умывши бледное лицо,
Последний день в лесу встречая,
Выходит Осень на крыльцо.
Двор пуст и холоден. В ворота,
Среди двух высохших осин,
Видна ей синева долин
И ширь пустынного болота,
Дорога на далекий юг:
Туда от зимних бурь и вьюг,
От зимней стужи и метели
Давно уж птицы улетели;
Туда и Осень поутру
Свой одинокий путь направит
И навсегда в пустом бору
Раскрытый терем свой оставит.

Прости же, лес! Прости, прощай,
День будет ласковый, хороший,
И скоро мягкою порошей
Засеребрится мертвый край.
Как будут странны в этот белый,
Пустынный и холодный день
И бор, и терем опустелый,
И крыши тихих деревень,
И небеса, и без границы
В них уходящие поля!
Как будут рады соболя,
И горностаи, и куницы,
Резвясь и греясь на бегу
В сугробах мягких на лугу!
А там, как буйный пляс шамана,
Ворвутся в голую тайгу
Ветры из тундры, с океана,
Гудя в крутящемся снегу
И завывая в поле зверем.
Они разрушат старый терем,
Оставят колья и потом
На этом остове пустом
Повесят инеи сквозные,
И будут в небе голубом
Сиять чертоги ледяные
И хрусталем и серебром.
А в ночь, меж белых их разводов,
Взойдут огни небесных свод
в,
Заблещет звездный щит Стожар –
В тот час, когда среди молчанья
Морозный светится пожар,
Расцвет полярного сиянья.


Vắng bóng chim…

March 13, 2007

***
Vắng bóng chim. Rừng đành chấp nhận
Ngày lại ngày trống vắng, yếu đi.
Hết nấm rồi, nhưng mùi nấm vẫn
Phảng phất nơi khe thấp ẩm xì

Rừng sâu sáng hơn, càng thẳm sâu
Cỏ lụi rạp dần trong bụi rậm.
Và úa tàn theo những giọt ngâu
Lá vàng ngày một ngả sẫm màu.

Trên đồng gió thổi. Ngày se lạnh.
Âm u dễ chịu – tôi lang thang
Suốt ngày nơi thảo nguyên bất tận
Tự do xa cách mọi xóm làng.

Và mơ màng lắc theo bước ngựa,
Trong niềm vui có lẫn nỗi sầu,
Tôi lặng nghe bài ca đơn điệu
Trong nòng súng săn tiếng gió reo..

1889

*****

Не видно птиц. Покорно чахнет
Лес, опустевший и больной.
Грибы сошли, но крепко пахнет
В оврагах сыростью грибной.

Глушь стала ниже и светлее,
В кустах сваялася трава,
И, под дождем осенним тлея,
Чернеет темная листва.

А в поле ветер. День холодный
Угрюм и свеж – и целый день
Скитаюсь я в степи свободной,
Вдали от сел и деревень.

И, убаюкан шагом конным,
С отрадной грустью внемлю я,
Как ветер звоном однотонным
Гудит-поет в стволы ружья.


Trước hoàng hôn mây đen tụ lại…

March 13, 2007

* * *
Trước hoàng hôn mây đen tụ lại
Tối sầm cả khoảng rừng thưa.
Và lóe sáng trên lưng đồi trống
Cầu vồng xuất hiện tự bao giờ.

Mưa thưa thớt, giòn như thuỷ tinh
Khe khẽ reo vui, rơi vội vã,
Mưa qua hối hả, rừng xanh lá,
Lặng trong hơi thở mát đất trời.

Ngày đẹp lạ! Chẳng phải lần đầu,
Mưa thoáng qua rồi tạnh rất mau…
Ôi những cơn mưa vàng mùa hạ
Dọa ta mừng vui chạy cùng nhau!

Kịp đến quãng rừng thưa trước mặt –
Mưa tạnh rồi… cây lá ướt nhoà!
Ôi mắt em sáng ngời hạnh phúc
Và đôi môi mát lạnh ngoan chờ!

* * *

Перед закатом набежало
Над лесом облако – и вдруг
На взгорье радуга упала,
И засверкало все вокруг.
Стеклянный, редкий и ядреный,
С веселым шорохом спеша,
Промчался дождь, и лес зеленый
Затих, прохладою дыша.
Вот день! Уж это не впервые:
Прольется – и уйдет из глаз…
Как эти ливни золотые,
Пугая, радовали нас!
Едва лишь добежим до чащи –
Все стихнет… О, росистый куст!
О, взор, счастливый и блестящий,
И холодок покорных уст!
1902


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.