June 1, 2008
| БЕРЕЗОВЫЕ СНЫ
Г. Фере
Земля снегов и лебединых облаков, Земля березовых закатов… С печалью светлой, молча, смотрят на меня России синие глаза…
Земля моя, я сын твоих берез. Я землю русскую от недруга сберег, Я отдал все, чтоб в рощах золотых Вовек не замолкали соловьи…
Земля моя, я сын твоих берез. Березки белые от бурь я уберег, Чтоб вечно снились Родине моей Березовые сны…
Солдатом шел я по обугленной земле, Пылали дымные закаты. Сухие трещины натруженных дорог, Как руки матери моей…
Когда уйду в края, откуда нет дорог, Я сам навек Россией стану. Ночами росными в стволах твоих берез Струиться будет кровь моя…
|
Những giấc mơ bạch dương
G. Fere
Miền đất của tuyết và những đám mây Miền đất của những hoàng hôn êm ái Âm thầm với ánh mắt buồn trong sáng Cặp mắt nước Nga biếc xanh màu trời.
Ta là con của những rừng bạch dương Ta giữ nước Nga tránh bao hoạn nạn, Ta hiến dâng tất cả để sao cho Họa mi kia không bao giờ im tiếng
Ta là con của những rừng bạch dương Ta bảo vệ những cây dương trong bão, Sao cho Tổ quốc ta luôn có thể Mơ những giấc mơ bạch dương ngát xanh.
Là người lính, ta đi trên mặt đất Sạm đen trong những hoàng hôn khói mờ. Theo những con đường oằn mình nứt nẻ Như bàn tay mẹ dịu hiền của ta…
Rồi một ngày ta đi mãi không về, Chính ta đã thành nước Nga mãi mãi. Hàng đêm sục sôi dòng máu ta cuộn chảy Trong những thân bạch dương của rừng Nga.
|
Leave a Comment » |
Georgy Fere | Tagged: fere |
Permalink
Posted by nquynhhuong