Fedor Tyutchev – Thơ xuân không đề

January 19, 2009

Fedor Tyutchev
—————————————-

***

Mùa đông giận quá,
Thời gian hết rồi –
Xuân đang gõ cửa,
Đuổi khỏi sân chơi.

Tất cả cùng vội,
Đuổi đông cho nhanh –
Cất giọng lanh chanh
Sơn ca lảnh lót.

Đông còn bận rộn
Càu nhàu với xuân.
Xuân càng ồn nữa,
Cười giòn trong ngần…

Mùa đông nổi giận
Ôm đống tuyết dày,
Nhằm xuân mà ném,
Rồi bỏ chạy ngay…

Dùng tuyết rửa mặt,
Xuân khổ gì đâu,
Má hồng thêm nữa –
Kệ đông âu sầu.

Федор Тютчев
————————

***

Зима недаром злится,
Прошла ее пора -
Весна в окно стучится
И гонит со двора.

И все засуетилось,
Все нудит Зиму вон -
И жаворонки в небе
Уж подняли трезвон.

Зима еще хлопочет
И на Весну ворчит.
Та ей в глаза хохочет
И пуще лишь шумит…

Взбесилась ведьма злая
И, снегу захватя,
Пустила, убегая,
В прекрасное дитя…

Весне и горя мало:
Умылася в снегу,
И лишь румяней стала,
Наперекор врагу.


Федор Тютчев — Люблю глаза твои,

October 2, 2008

Федор Тютчев
———————————————————————

Люблю глаза твои, мой друг,
С игрой иx пламенно-чудесной,
Когда иx приподымешь вдруг
И, словно молнией небесной,
Окинешь бегло целый круг…
Но есть сильней очарованья:
Глаза, потупленные ниц
В минуты страстного лобзанья,
И сквозь опущенныx ресниц
Угрюмый, тусклый огнь желанья.

1836

Fedor Tyutchev
——————————————————–

Tôi yêu đôi mắt em, em ơi…
Với ánh nhìn rực lửa tuyệt vời,
Những khi em ngước lên bất chợt
Và, lấp loáng nhanh như ánh chớp,
Em liếc nhìn quanh cả đất trời…
Nhưng mà quyến rũ hơn tất thảy
Là khi trong một chiếc hôn dài
Mắt em nhắm hờ nhìn xuống đất,
Hàng mi trĩu nặng không dấu nổi
Lửa khát khao thầm cháy khôn nguôi.

1836


Ф. Тютчев – Есть в осени первоначальной

August 5, 2008

Ф. Тютчев

Есть в осени первоначальной
Короткая, но дивная пора —
Весь день стоит как бы хрустальный,
И лучезарны вечера…
Где бодрый серп гулял и падал колос,
Теперь уж пусто всё – простор везде,-
Лишь паутины тонкий волос
Блестит на праздной борозде.
Пустеет воздух, птиц не слышно боле,
Но далеко еще до первых зимних бурь
И льется чистая и теплая лазурь
На отдыхающее поле…

Fedor Tyutchev
Quỳnh Hương dịch

… Có những ngày đầu thu sao đẹp thế
Tuy ngắn thôi, nhưng lộng lẫy vô cùng —
Như pha lê suốt ngày nắng sáng trong,
Và những buổi chiều huy hoàng rực rỡ…

Chỗ liềm vung lên chờ bông lúa đổ
Chẳng còn gì – đồng trải rộng khắp nơi, -
Chỉ còn mỗi sợi tơ mỏng manh thôi
Nhện chăng ngang luống đất bừa thừa thãi.

Không gian trống, chim không còn hót nữa,
Nhưng bão tuyết mùa đông hãy còn xa.
Mà màu xanh ấm áp vẫn chan hoà
Rót xuống đồng đang thảnh thơi nằm nghỉ…


K Б. – Федор Тютчев

June 26, 2008

K Б.

Федор Тютчев
——————————————————-

Я встретил вас – и все былое
В отжившем сердце ожило;
Я вспомнил время золотое –
И сердцу стало так тепло…

Как поздней осени порою
Бывают дни, бывает час,
Когда повеет вдруг весною
И что-то встрепенется в нас,-

Так, весь обвеян духовеньем
Тех лет душевной полноты,
С давно забытым упоеньем
Смотрю на милые черты…

Как после вековой разлуки,
Гляжу на вас, как бы во сне,-
И вот – слышнее стали звуки,
Не умолкавшие во мне…

Тут не одно воспоминанье,
Тут жизнь заговорила вновь,-
И то же в нас очарованье,
И та ж в душе моей любовь!..

(26 июля 1870)

Gửi B.

Fedor Tyutchev
——————————

Tôi gặp em – và thế là quá khứ
Sống lại trong tim tưởng đã cằn khô;
Tôi nhớ lại thời hoàng kim một thuở -
Và trái tim thêm lần nữa mộng mơ…

Như thiên nhiên khi đã cuối mùa thu
Có những giờ có những ngày rực nắng,
Không khác gì lúc mùa xuân đang đến
Khiến trái tim ta xao xuyến bồi hồi,-

Như từ những ngày xưa cơn gió thổi
Mơ hồ bên tôi kỷ niệm ngọt lành,
Tình cảm chân thành ngày xưa trở lại
Tôi lại ngắm nhìn nhan sắc em xinh.

Ngỡ gặp lại sau một đời ly biệt,
Tôi nhìn em như trong giấc mơ nào,-
Những thanh âm trong hồn tôi từng vọng,
Lại vang bên tôi thánh thót làm sao…

Tất cả với tôi không chỉ là hồi ức,
Đó là cuộc đời lại lên tiếng thiết tha,-
Là tình yêu trong hồn tôi dịu ngọt,
Và ngây ngất men say giữa chúng ta!..

(26 tháng 7 năm 1870)


Федор Тютчев – Как ни дышит полдень знойный

June 22, 2008
Федор Тютчев

* * *

Как ни дышит полдень знойный
В растворенное окно,
В этой храмине спокойной,
Где все тихо и темно,

Где живые благовонья
Бродят в сумрачной тени,
В сладкий сумрак полусонья
Погрузись и отдохни.

Здесь фонтан неутомимый
День и ночь поет в углу
И кропит росой незримой
Очарованную мглу.

И в мерцанье полусвета,
Тайной страстью занята,
Здесь влюбленного поэта
Веет легкая мечта.

1850?

Fedor Tyutchev

* * *

Cho dù giữa trưa trời nóng quá
Gió oi nồng thổi vào cửa sổ,
Nơi này vẫn thanh bình yên ả,
Êm đềm trong bóng tối phủ mờ,

Nơi những mùi hương thơm sống động
Phảng phất thoang thoảng bay đâu đây
Đắm chìm vào ngọt ngào bóng tối
Ta hãy mơ màng giấc nghỉ ngơi.

Nơi đây có đài phun nước nhỏ
Không mệt mỏi reo suối đêm ngày
Và xay mịn bóng đêm huyền ảo
Thành những giọt sương vô hình bay.

Và trong ánh chập chờn sáng tối,
Đắm chìm trong bí mật khát khao,
Ước mơ của chàng thi sĩ trẻ
Cũng nhẹ nhàng chắp cánh bao cao.

1850?


Федор Тютчев Я помню время золотое,

June 19, 2008
Федор Тютчев

Я помню время золотое,
Я помню сердцу милый край.
День вечерел; мы были двое;
Внизу, в тени, шумел Дунай.

И на холму, там, где, белея,
Руина замка вдаль глядит,
Стояла ты, младая фея,
На мшистый опершись гранит,

Ногой младенческой касаясь
Обломков груды вековой;
И солнце медлило, прощаясь
С холмом, и замком, и тобой.

И ветер тихий мимолетом
Твоей одеждою играл
И с диких яблонь цвет за цветом
На плечи юные свевал.

Ты беззаботно вдаль глядела…
Край неба дымно гас в лучах;
День догорал; звучнее пела
Река в померкших берегах.

И ты с веселостью беспечной
Счастливый провожала день;
И сладко жизни быстротечной
Над нами пролетала тень.

<1834-1836>

Fedor Tyutchev

Anh luôn nhớ thời hoàng kim ấy,
Luôn nhớ một miền quê thân thương.
Chiều về; và đôi mình hò hẹn;
Dunai reo, bóng mát rợp đường.

Đỉnh đồi phía xa kia thấp thoáng,
Lâu đài đổ nát tự bao giờ,
Và em, nàng tiên tươi trẻ đứng
Trên bậc đá rêu phong, em chờ.

Đôi chân trẻ trung em nhẹ bước;
Trên những đổ nát đã ngàn đời.
Mặt trời nán lại, chào từ biệt
Với em, với lâu đài trên đồi.

Và làn gió mát lành nhẹ thổi
Phất phơ bay tà áo em mềm.
Rơi nhẹ từng bông hoa táo dại
Vương trên đôi vai em trẻ trung.

Vô tư em ngắm cảnh vời xa…
Ánh dương nơi chân trời dần tắt;
Ngày đã hết; tiếng con sông hát
Nghe vang xa hơn giữa đôi bờ.

Và em vui vẻ vô tư thế,
Tiễn một ngày hạnh phúc nữa qua;
Và cuộc đời ngọt ngào ngắn ngủi
Toả bóng mềm che mát đôi ta.

<1834-1836>


Федор Тютчев – Яркий снег сиял в долине,-

June 19, 2008
Федор Тютчев

Яркий снег сиял в долине,-
Снег растаял и ушел;
Вешний злак блестит в долине,-
Злак увянет и уйдет.

Но который век белеет
Там, на высях снеговых?
А заря и ныне сеет
Розы свежие на них!..

<Апрель 1836>

Fedor Tyutchev

Tuyết phủ trắng cánh đồng, –
Tuyết tan vào hư không;
Lúa chín vàng mùa gặt, –
Rồi vào kho nhà nông.

Có gì là vĩnh cửu
Trên những đỉnh tuyết không?
Đó là bình minh rải
Tươi thắm những bông hồng!…

<Tháng tư năm 1836>

Cảm ơn Nina góp ý, thêm một cách hiểu bài thơ. Anh Tyutchev này kể thì hơi sến, nhưng mà được cái đẹp trai… Mình dịch lại bài này theo cách hiểu của Nina đây nhé :) )))

Tuyết chói chang lấp lánh trên đồng, -

Tuyết đã tan như chưa hề có;

Thảm lúa xuân xanh đồng óng ả, -

Chín vàng rồi cũng sẽ ra đi.

Có gì mấy trăm năm vẫn thế

Đằng xa kia, trên tuyết mông lung?

Mà bình minh ngày ngày vẫn rải

Trên đỉnh tuyết cao những đoá hồng?


Тютчев Ф.И. – Что ты клонишь над водами,

June 19, 2008
Тютчев Ф.И.

* * *

Что ты клонишь над водами,
Ива, макушку свою!
И дрожащими листами,
Словно жадными устами,
Ловишь беглую струю?..

Хоть томится, хоть трепещет
Каждый лист твой над струей…
Но струя бежит и плещет
И, на солнце нежась, блещет
И смеется над тобой…

1830-e

Fedor Tyutchev

* * *

Sao cứ ngả mình trên dòng suối,
Liễu ơi, đầu cúi thấp âu sầu?
Run rẩy tay mềm cùng ngón lá,
Như những đôi môi khao khát quá,
Vươn tới dòng nước mát phía xa?..

Em cứ miệt mài chờ, run rẩy
Từng ngón lá mềm trên suối ấy…
Suối cứ thờ ơ rì rào chảy
Lấp lánh dưới mặt trời, khoan khoái
Và cười cây liễu mảnh mai gầy…

Thập kỷ 1830


Федор Тютчев – В небе тают облака,

June 19, 2008
Федор Тютчев

В небе тают облака,
И, лучистая на зное,
В искрах катится река,
Словно зеркало стальное…

Час от часу жар сильней,
Тень ушла к немым дубровам,
И с белеющих полей
Веет запахом медовым.

Чудный день! Пройдут века -
Так же будут, в вечном строе,
Течь и искриться река
И поля дышать на зное.

2 августа 1868 года

Федор Тютчев

Mây tan giữa bầu trời,
Phát sáng vì nóng nực,
Như tấm gương bằng thép,
Dòng sông lấp lánh trôi

Trời về trưa càng nóng,
Chỉ trong rừng mát thôi,
Thoang thoảng mùi cỏ mật
Cánh đồng trắng như vôi.

Một ngày thật tuyệt vời!
Ngàn năm vẫn thế thôi -
Dòng sông lấp lánh trôi,
Và cánh đồng toả nắng.

2 tháng 8 năm 1868


Федор Тютчев – ВЕЧЕР

June 17, 2008
Федор Тютчев

ВЕЧЕР

Как тихо веет над долиной
Далекий колокольный звон,
Как шум от стаи журавлиной,-
И в звучных листьях замер он.

Как море вешнее в разливе,
Светлея, не колыхнет день,-
И торопливей, молчаливей
Ложится по долине тень.

1829

Fedor Tyutchev

Вuổi chiều

Tiếng chuông chiều xa vẳng
Khẽ vương trên cánh đồng,
Bờ sậy vang tiếng sếu,-
Rồi lặng trong thinh không.

Như biển xuân dâng sóng,
Ngày lặng lẽ sáng lên,-
Rồi trên đồng ngả bóng
Dài thêm và dày thêm.

1829


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.