Fedor Sologub
* * *
Yêu anh em nhé, như bình minh rạng rỡ,
Ngời ánh ngọc trai và giòn giã tiếng cười.
Mang ước mơ và hy vọng khiến anh vui,
Rồi lặng lẽ bóng em khuất trong sương phủ.
Yêu anh em nhé, êm đềm như trăng kia
Lạnh, trong veo, giữa màn đêm lấp lánh.
Rọi vào đời anh thần kỳ và bí mật
Đường vạn dặm chậm bước cùng anh đi.
Yêu anh em nhé, như suối nguồn giản dị,
Không thuộc về ai, vẫn như của anh rồi.
Lại bên anh, yêu hết mình và chạy biến.
Tình cạn rồi, em hãy quên, đừng ngại ngần em ơi!
(1904)
* * *
Yêu anh mãi nghe em,
Như bình minh ngời chiếu
Rắc ngọc trai cùng nắng
Và tiếng cười trong veo.
Tặng cho anh niềm vui
Bằng hy vọng, ước mơ
Và êm đềm vụt tắt
Nơi chân trời sương mờ.
Yêu anh mãi nghe em,
Như trăng kia trầm lắng
Lấp lánh soi bình thản
Lạnh trong veo trời khuya.
Rọi đời anh bí ẩn
Với pháp thuật diệu kỳ
Trên đường dài mờ tối
Chậm bước cùng anh đi.
Yêu anh mãi nghe em
Như suối nguồn giản dị
Róc rách chảy êm đềm
Của ai – không biết nữa
Đến bên anh em nhé
Yêu và hôn đê mê
Tình cạn – em chảy tiếp
Đừng ngại ngần, dối lừa…
* * *
Люби меня ясно, как любит заря
Жемчуг рассыпая и смехом горя.
Обрадуй надеждой и легкой мечтой
И тихо погасни за мглистой чертой.
Люби меня тихо, как любит луна
Сияя бесстрастно, ясно, холодна
Волшебством и тайной мой мир освети, –
Помедлим с тобою на темном пути.
Люби меня просто, как любит ручей,
Звеня и целуя, и мой и ничейю
Прильни и отдайся, и дальше беги,
Разлюбишь, забудешь – не бойся, не лги.
Posted by nquynhhuong