Yêu anh em nhé…

February 13, 2007

Fedor Sologub

* * *

Yêu anh em nhé, như bình minh rạng rỡ,
Ngời ánh ngọc trai và giòn giã tiếng cười.
Mang ước mơ và hy vọng khiến anh vui,
Rồi lặng lẽ bóng em khuất trong sương phủ.

Yêu anh em nhé, êm đềm như trăng kia
Lạnh, trong veo, giữa màn đêm lấp lánh.
Rọi vào đời anh thần kỳ và bí mật
Đường vạn dặm chậm bước cùng anh đi.

Yêu anh em nhé, như suối nguồn giản dị,
Không thuộc về ai, vẫn như của anh rồi.
Lại bên anh, yêu hết mình và chạy biến.
Tình cạn rồi, em hãy quên, đừng ngại ngần em ơi!

(1904)

* * *

Yêu anh mãi nghe em,
Như bình minh ngời chiếu
Rắc ngọc trai cùng nắng
Và tiếng cười trong veo.

Tặng cho anh niềm vui
Bằng hy vọng, ước mơ
Và êm đềm vụt tắt
Nơi chân trời sương mờ.

Yêu anh mãi nghe em,
Như trăng kia trầm lắng
Lấp lánh soi bình thản
Lạnh trong veo trời khuya.

Rọi đời anh bí ẩn
Với pháp thuật diệu kỳ
Trên đường dài mờ tối
Chậm bước cùng anh đi.

Yêu anh mãi nghe em
Như suối nguồn giản dị
Róc rách chảy êm đềm
Của ai – không biết nữa

Đến bên anh em nhé
Yêu và hôn đê mê
Tình cạn – em chảy tiếp
Đừng ngại ngần, dối lừa…

* * *

Люби меня ясно, как любит заря
Жемчуг рассыпая и смехом горя.
Обрадуй надеждой и легкой мечтой
И тихо погасни за мглистой чертой.

Люби меня тихо, как любит луна
Сияя бесстрастно, ясно, холодна
Волшебством и тайной мой мир освети, –
Помедлим с тобою на темном пути.

Люби меня просто, как любит ручей,
Звеня и целуя, и мой и ничейю
Прильни и отдайся, и дальше беги,
Разлюбишь, забудешь – не бойся, не лги.


Ý chí sống còn, ý chí giành hạnh phúc…

February 13, 2007

Fedor Sologub

* * *

Ý chí sống còn, ý chí giành hạnh phúc,
Người ở đâu? hay chỉ là mộng ước
Không rõ ràng, khi ta ngủ lơ mơ,
Báo những điều ngoài khả năng ta có được.

Ta chỉ biết một con đường, – khó khăn và dài lâu
Nơi khoe sắc những đoá hoa buồn nhợt nhạt,
Lịm tắt không hồi âm tiếng ai đó thét
Và mặt trời sương phủ, – nhạt nắng ngày.

Mệt mỏi cùng hơi mộ trên đường phảng phất bay
Ước vọng chết thuyết phục ta ngừng nghỉ
Hứa sẽ bảo vệ ta khỏi cuộc sống này.

Lời tẻ nhạt và lạnh lùng khô khốc
Nhưng vui vẻ với lòng tin ta đón nhận,
Trong những ngày u buồn và trì trệ lặng thinh.

4 tháng 8 năm 1901

* * *

Воля к жизни, воля к счастью, где же ты?
Иль навеки претворилась ты в мечты?
И в мечтах неясных, в тихом полусне,
Лишь о невозможном возвещаешь мне?

Путь один лишь знаю,-долог он и крут,
Здесь цветы печали бледные цветут,
Умирает без ответа чей-то крик,
За туманом солнце скрыто,-тусклый лик.

Утомленьем и могилой дышит путь,-
Воля к смерти убеждает отдохнуть
И от жизни обещает уберечь.

Холодна и однозвучна злая речь,
Но с отрадой и надеждой внемлю ей
В тишине, в томленьи неподвижных дней.
1901


Tháng chạp hàng năm là tôi ốm …

February 13, 2007

Fedor Sologub

* * *

Tháng chạp hàng năm là tôi ốm
Tôi không sao sống nổi thiếu mặt trời.
Nằm mất ngủ tôi mệt mỏi lắm rồi
Vào tháng chạp tôi như người sắp chết.
Như bông lúa chín rã rời tan tác
Bàn tay nào vứt bỏ giữa ruộng khô.
Bóng tối giết tôi vào tháng chạp
Tháng mười hai – tôi không sống nữa rồi.

* * *

Каждый год я болен в декабре
Не умею я без солнца жить.
Я устал бессонно ворожить
И склоняюсь к смерти в декабре
Зрелый колос, в демонской игре
Дерзко брошенный среди межи.
Тьма меня погубит в декабре.
В декабре я перестану жить.


Sương mù mãi không tan…

February 13, 2007

* * *

Sương mù mãi không tan,
Xa mờ màu trắng sữa,
Khiến nỗi buồn man mác
Trong tim ta khôn nguôi.

Mối quan tâm thường ngày
Cuốn ta vào công việc
Theo đường quen chân ta
Ngày lại ngày đều bước.

Ảm đạm và nghiêm khắc
Thành phố trong sương mù
Tiếng ồn ào vang dội
Nghe như sóng vỗ bờ.

Trên phố tối ảo mờ
Bao bóng người xuất hiện
Thấp thoáng trong màn sương
Khuất xa rồi tan biến…

6 tháng 11 năm 1892

* * *

Туман не редеет
Молочною мглою закутана даль,
И на сердце веет
Печаль.

С заботой обычной,
Суровой нуждою влекомый к труду,
Дорогой привычной
Иду.

Бледна и сурова,
Столица гудит под туманною мглой,
Как моря седого
Прибой.

Из тьмы вырастая,
Мелькает и вновь уничтожиться в ней
Торопится стая
Теней.
6 ноября 1892


Nước Nga

February 13, 2007

Vẫn còn hồn nhiên, vẫn là vị hôn thê
Trong máu thịt, người đã hiểu sứ mệnh mình cao cả,
Người chuyển mình bứt khỏi miền tai hoạ,
Và khát vọng chiến công trong hồn người sáng rỡ.

Khi xuân phủ đầy trên những cánh đồng hoa cỏ,
Người hướng những ước mơ về phía sương mù,
Làm nát cỏ hoa trong xúc cảm lẫn cùng vội vã,
Bàn tay siêu nhiên nào ai biết không.

Rải đầy đất này quà thiên nhiên ban tặng.
Mới hôm qua trì trệ phụ thuộc vào số phận,
Như bão giông thét gào, đột ngột người nổi giận.
Dự cảm thấy thời của mình đã điểm,
Người không còn như trong quá khứ chưa xa.
Nước Nga đầy những bất ngờ, nước Nga của ta.

12 -3 – 1915

Россия

Еще играешь ты, еще невеста ты.
Ты, вся в предчувствии высокого удела,
Идешь стремительно от роковой черты,
И жажда подвига в душе твоей зардела.

Когда поля твои весна травой одела,
Ты в даль туманную стремишь свои мечты,
Спешишь, волнуешься, и мнешь, и мнешь цветы,
Таинственной рукой из горнего предела

Рассыпанные здесь, как дар благой тебе.
Вчера покорная медлительной судьбе,
Возмущена ты вдруг, как мощная стихия,

И чувствуешь, что вот пришла твоя пора,
И ты уже не та, какой была вчера,
Моя внезапная, нежданная Россия.

12 марта 1915


Ngày tươi sáng khi hoàng hôn dần đến …

February 13, 2007

* * *

Ngày tươi sáng khi hoàng hôn dần đến
Đời đẹp hơn khi cái chết cận kề.
Luật giản đơn thông tuệ bạn tin đi:
Ngày sáng tươi khi hoàng hôn dần đến.

Mới sáng ra thảm buồn và dối trá
Với tràn đầy những thế lực quỷ ma,
Hoàng hôn đến ngày mãi một sáng ra
Chết cận kề ta thấy đời đẹp lạ…

* * *

День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти.
Закону мудрому поверьте —
День только к вечеру хорош.
С утра уныние и лож
И копошащие черти,
День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти…


Một ngày xuân…

February 13, 2007

* * *

Một ngày xuân đứa trẻ kia nghịch ác
Vỏ bạch dương dao vạch nát rồi, -
Từng giọt nhựa tuôn trào như nước mắt
Thành dòng trong veo theo thân cây.

Thế nhưng sức sống vẫn trào dâng
Không vội vã theo từng cành xanh lá
Sức xuân căng đầy theo nắng toả, -
Những cành xanh trong gió vẫn nhẹ đưa
Và vẫn dịu dàng cởi mở như xưa,
Đón lời chào của mặt trời rực rỡ.

1887

* * *

В весенний день мальчишка злой
Пронзил ножом кору березы,-
И капли сока, точно слезы,
Текли прозрачною струей.

Но созидающая сила
Еще изникнуть не спешила
Из зеленеющих ветвей,-
Они, как прежде, колыхались
И так же нежно улыбались
Привету солнечных лучей.

27 июня 1887


Kìa màn sương bạc rơi bên sông vắng …

February 13, 2007

* * *

Kìa màn sương bạc rơi bên sông vắng
Bờ hiền hoà thoai thoải khuất phía xa
Mặt nước làm gương nghiêng soi rặng cây già
Với một tôi đang cô đơn lẻ bóng.

Lần bờ bụi tôi tìm cành khô nỏ
Đem về nhen ngọn lửa chỗ bờ sông
Rồi chờ xem nhảy múa ngọn lửa hồng
Bó gối tôi một mình mơ mộng

Một chút thôi, rồi tôi xuôi dòng chảy
Để chân trần tôi sẽ cất bước đi
Thấy ánh đèn thấp thoáng phía xa kia
Tôi biết chắc nhà tôi gần đâu đó.

* * *

Забелелся туман за рекой,
Этот берег совсем не высок,
И деревья стоят над водой,
И теперь я совсем одинок.

Я в кустах поищу хворостин
И в костер их на берег сношу.
И под ними огонь воскрешу,
Посижу, помечтаю один.

И потом, по теченью реки,
Потихоньку пойду босиком, –
А завижу вдали огоньки
Буду знать, что близок мой дом.


Hoa xuyên tuyết

February 13, 2007

Trong bụi cây
Tuyết phủ dày
Dần tan hết
Hơi lạnh bay.
Dưới cây trăn
Hoa xuyên tuyết
Mặc áo xanh
Rụt rè nở
Cánh mong manh.
Sao hoa vội,
Sao bất yên?
Hoa mệt mỏi
Chờ nắng lên…

1898

* * *

Под кустами
Снег лежит,
Весь истаял
И сквозит.
Вот подснежник
Под ольхой, –
Он в одежде
Голубой.
Для чего ж он
Так спешит?
Что тревожит?
Что томит?

19 июня 1898
Миракс


Em đến bên anh mang theo cỏ dại …

February 13, 2007

* * *

Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Hương cỏ nồng nàn, mệt mỏi, đê mê.
Vị cỏ ngọt ngào, quyến rũ dối lừa.

Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Được niệm chú cỏ đã thành bùa ngải,
Thứ bùa yêu ai nỡ chối từ.

Em đến bên anh mang theo cỏ dại
Hương cỏ nồng nàn, mệt mỏi, đê mê.

* * *

Ты пришла ко мне с набором
Утомленно-сонных трав,
Сок их сладок и лукав.
Ты пришла ко мне с набором
Трав, с нашептом, с наговором,
С хитрой прелестью отрав.
Ты пришла ко мне с набором
Утомленно-сонных трав.
(1913)


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.