Следы на снегу – Борис Пастернак

November 24, 2009

Полями наискось к закату
Уходят девушек следы.
Они их валенками вмяты
От слободы до слободы.

 А вот ребенок жался к мамке.
Луч солнца, как лимонный морс,
Затек во впадины и ямки
И лужей света в льдину вмерз.

 Он стынет вытекшею жижей
Яйца в разбитой скорлупе,
И синей линиею лыжи
Его срезают на тропе.

 Луна скользит блином в сметане,
Все время скатываясь вбок.
За ней бегут вдогонку сани,
Но не дается колобок.

 Dấu chân trên tuyết

 Boris Pasternak

 Trên cánh đồng nghiêng nghiêng tới hoàng hôn
Chạy xa dần những dấu chân con gái.
Dấu đôi giày dạ thô cô để lại
Đi từ làng này sang tới làng kia.

 Nép bên mẹ là vết chân con trẻ.
Ánh mặt trời như nước sốt vàng chanh,
Chảy thành dòng vào đầy những dấu chân
Và đông cứng trong băng từng vũng sáng.

 Tràn trên mặt đường khác nào lòng trứng
Vỏ mỏng manh đã vỡ tự khi nào,
Và xanh lơ sắt lẹm tựa nhát dao.
Thêm vết xe trượt cắt ngang qua nữa.

 Trăng trông như bánh xèo trong váng sữa
Mãi cứ trôi nghiêng ngả xuống đằng xa.
Xe trượt tuyết đuổi theo sau mê mải,
Nhưng làm sao đuổi cho kịp được mà.


ДОРОГА – Борис Пастернак

November 6, 2009

То насыпью, то глубью лога,
То по прямой за поворот
Змеится лентою дорога
Безостановочно вперед.

По всем законам перспективы
Эа придорожные поля
Бегут мощеные извивы,
Не слякотя и не пыля.

Вот путь перебежал плотину,
На пруд не посмотревши вбок,
Который выводок утиный
Переплывает поперек.

Вперед то под гору, то в гору
Бежит прямая магистраль,
Как разве только жизни в пору
Всё время рваться вверх и вдаль.

Чрез тысячи фантасмагорий,
И местности и времена,
Через преграды и подспорья
Несется к цели и она.

А цель ее в гостях и дома —
Всё пережить и всё пройти,
Как оживляют даль изломы
Мимоидущего пути.

 Сon đường

  Boris Pasternak

 Lúc lên đèo cao rồi xuống thung sâu,
Lúc thẳng tắp sau chỗ quanh gấp khúc,
Như con rắn đường quanh co uốn lượn
Một dải liền chạy mãi phía trước ta.

Cảnh vật bên đường theo luật gần xa
Chuyển động không ngừng tạo thành phối cảnh,
Không lầy lội và không chút bụi nhoà,
Phía sau đồng là khúc quanh lát đá.

Đây là đoạn đường chạy qua con đập,
Mà chẳng hề nhìn nghiêng ngả xuống mương,
Nơi cả đàn vịt con đang ríu rít,
Xôn xao bơi ngang bên dưới con đường.

 Thẳng tiến lúc lên cao khi xuống thấp
Con đường cứ chạy chẳng ngại ngần chi,
Có khác nào cuộc đời ta đang độ
Quyết không ngừng vươn lên vươn mãi xa.

 Qua cả ngàn những bóng ma ám ảnh,
Qua địa hình và qua cả thời gian,
Qua bao tranh cãi qua bao thử thách,
Con đường luôn hướng tới đích phía xa.

Mà đích của đường lúc nào cũng vậy –
Vượt mọi hiểm nguy thử thách gần xa,
Những khúc quanh của đường làm sống động
Mọi khoảng không gian nơi nó đi qua.


Bесна в лесу – Борис Пастернак

September 13, 2009

Отчаянные холода
Задерживают таянье.
Весна поздне, чем всегда,
Но и зато нечаянней.

С утра амурится петух,
И нет прохода курице.
Лицом поворотясь на юг,
Сосна на солнце жмурится.

Хотя и парит и печет,
Еще недели целые
Дороги сковывает лед
Корою почернелою.

В лесу еловый мусор, хлам,
И снегом все завалено.
Водою с солнцем пополам
Затоплены проталины.

И небо в тучах как в пуху
Над грязной вешней жижицей
Застряло в сучьях наверху
И от жары не движется.

Mùa xuân trong rừng

Boris Pasternak

Những cơn lạnh tuyệt vọng
Níu giữ mảnh băng tan.
Mùa xuân đến muộn hơn,
Nhưng lại càng rực rỡ.

Từ sớm trống khoe mẽ.
Chẳng cho gà mái qua.
Hướng tới phương Nam ấm,
Thông nheo mắt cười xoà.

Nóng rồi, hơi nước bốc,
Trong suốt nhiều tuần liền,
Mặt đường còn băng đóng,
Lớp mặt đã sẫm đen.

Rừng vẫn còn nhiều rác
Và tuyết khắp nơi nằm.
Mặt trời soi rạng rỡ,
Lênh láng tràn nước tan.

Mây đen như lông vũ
Đắp trên đám bùn xuân.
Bầu trời mắc trên cành,
Bất động trong nóng nực


Бабье лето – Борис Пастернак

September 6, 2009

Лист смородины груб и матерчат.
В доме хохот и стекла звенят,
В нем шинкуют, и квасят, и перчат,
И гвоздики кладут в маринад.

Лес забрасывает, как насмешник,
Этот шум на обрывистый склон,
Где сгоревший на солнце орешник
Словно жаром костра опален.

Здесь дорога спускается в балку,
Здесь и высохших старых коряг,
И лоскутницы осени жалко,
Все сметающей в этот овраг.

И того, что вселенная проще,
Чем иной полагает хитрец,
Что как в воду опущена роща,
Что приходит всему свой конец.

Что глазами бессмысленно хлопать,
Когда все пред тобой сожжено
И осенняя белая копоть
Паутиною тянет в окно.

Ход из сада в заборе проломан
И теряется в березняке.
В доме смех и хозяйственный гомон,
Тот же гомон и смех вдалеке.

Бабье лето
Boris Pasternak

Lá phúc bồn tử thô và ráp,
Tiếng cười trong nhà cửa kính rung,
Đang nào muối, nào dầm, nào ướp,
Và nụ đinh hương thả vào nước ngâm.

Rừng thích vui đùa, ném tiếng ồn
Ra tận chỗ dốc cao dựng đứng.
Nơi rừng dẻ bị mặt trời thiêu đốt,
Chẳng khác nào bị đống lửa nung.

Đến đây đường xuôi xuống ven bờ,
Chỗ toàn những cành củi khô nằm đấy.
Thương những mảnh mùa thu còn sót lại,
Bị quét dồn vào mãi tận khe này.

Nhưng thực tế mọi chuyện giản đơn thôi,
Chẳng phải như kẻ tinh ranh nào nghĩ,
Rằng rừng như bị nhúng vào nước lạnh,
Rằng cáo chung đến với vạn vật rồi.

Sao mà mắt cứ chớp hoài vô thức,
Thấy mọi thứ đang bị đốt thành tro.
Và bồ hóng trắng của mùa thu
Như mạng nhện kéo đầy cửa sổ.

Lối từ vườn ra hàng rào bị chặn
Rồi biến mất đâu trong rừng dương.
Trong nhà vang tiếng cười tiếng nói,
Vẫn tiếng nói cười mãi ngoài đường.


Борис Пастернак – Июль

September 5, 2009

По дому бродит привиденье.
Весь день шаги над головой.
На чердаке мелькают тени.
По дому бродит домовой.

Везде болтается некстати,
Мешается во все дела,
В халате крадется к кровати,
Срывает скатерть со стола.

Ног у порога не обтерши,
Вбегает в вихре сквозняка
И с занавеской, как с танцоршей,
Взвивается до потолка.

Кто этот баловник-невежа
И этот призрак и двойник?
Да это наш жилец приезжий,
Наш летний дачник отпускник.

На весь его недолгий роздых
Мы целый дом ему сдаем.
Июль с грозой, июльский воздух
Снял комнаты у нас внаем.

Июль, таскающий в одеже
Пух одуванчиков, лопух,
Июль, домой сквозь окна вхожий,
Все громко говорящий вслух.

Степной нечесаный растрепа,
Пропахший липой и травой,
Ботвой и запахом укропа,
Июльский воздух луговой.

Tháng bảy

Boris Pasternak

Trong nhà có ma đi lại.
Trên đầu tiếng bước chân vang.
Bóng đen trên tầng áp mái.
Trong nhà ma xó lang thang.

Hiện diện rất không đúng lúc,
Quấy quả mọi việc, mọi nơi.
Khẽ khàng luồn vào chăn đệm,
Kéo khăn phủ bàn ăn rơi.

Chẳng chịu chùi chân trước cửa,
Chạy theo gió lốc vào nhà.
Và phất phơ cùng mành sáo,
Bay tận trần nhà không tha.

Kẻ nghịch ngợm là ai nhỉ,
Ai phân thân, hay bóng ma,
Ồ khách trọ nhà ta đấy
Mùa hè đến nghỉ phép mà.

Ta đã rộng lòng cho mượn,
Nhà ta suốt kỳ nghỉ rồi.
Dông tháng bảy và không khí
Cùng thuê nhà ta nghỉ chơi.

Tháng bảy khắp nơi chưng diện,
Lông bồ công anh, ngưu bàng,
Tháng bảy qua cửa sổ mở,
Khắp nơi trò chuyện oang oang.

Thảo nguyên không cần chải chuốt,
Đẫm hương cỏ và cây gia,
Mùi thì là, mùi rau củ,
Không khí tháng bảy đồng ta.

QH dịch


Борис Пастернак – СКАЗКА

July 30, 2008

Борис Пастернак

СКАЗКА

Встарь, во время оно,
В сказочном краю
Пробирался конный
Степью да репью.

Он спешил на сечу,
А в степной пыли
Темный лес навстречу
Вырастал вдали.

Ныло ретивое,
На сердце скребо:
Бойся водопоя,
Подтяни седло.

Не послушал конный
И во весь опор
Залетел с разгону
На лесной бугор.

Повернул с кургана,
Въехал в суходол,
Миновал поляну,
Гору перешел.

И забрел в ложбину
И лесной тропой
Вышел на звериный
След и водопой.

И глухой к призыву,
И не вняв чутью,
Свел коня с обрыва
Попоить к ручью.

У ручья пещера,
Пред пещерой – брод.
Как бы пламя серы
Озаряло вход.

И в дыму багровом,
Застилавшем взор,
Отдаленным зовом
Огласился бор.

И тогда оврагом,
Вздрогнув, напрямик
Тронул конным шагом
На призывный крик.

И увидел конный,
И приник к копью,
Голову дракона,
Хвост и чешую.

Пламенем из зева
Рассеивал он свет,
В три кольца вкруг девы
Обматав хребет.

Туловище змея,
Как концом бича,
Поводило шеей
У ее плеча.

Той страны обычай
Пленницу-красу
Отдавал в добычу
Чудищу в лесу.

Края населенье
Хижины свои
Выкупало пеней
Этой от змеи.

Змей обвил ей руку
И оплел гортань,
Получив на муку
В жертву эту дань.

Посмотрел с мольбою
Всадник в высь небес
И копье для боя
Взял напервес.

Сомкнутые веки.
Выси. Облака.
Воды. Броды. Реки.
Годы и века.

Конный в шлеме сбитом,
Сшибленный в бою.
Верный конь, копытом
Топчущий змею.

Конь и труп дракона
Рядом на песке.
В обмороке конный,
Дева в столбняке.

Светел свод полдневный,
Синева нежна.
Кто она? Царевна?
Дочь земли? Княжна?

То в избытке счастья
Слезы в три ручья,
То душа во власти
Сна и забытья.

То возврат здоровья,
То недвижность жил
От потери крови
И упадка сил.

Но сердца их бьются.
То она, то он
Силятся очнуться
И впадают в сон.

Сомкнутые веки.
Выси. Облака.
Воды. Броды. Реки.
Годы и века.

1953

Boris Pasternak

Truyện cổ tích

Từ ngày xưa, xưa lắm
Ở miền cổ tích kia,
Trên thảo nguyên hoang vắng
Đơn côi bước ngựa phi.

Chàng kỵ sĩ đơn độc
Vội tới chỗ giao tranh.
Sau màn bụi trước mặt
Rừng sẫm tối dựng thành.

Linh tính như mách bảo,
Trái tim nói thầm thì:
Hãy tránh xa nguồn nước,
Thắt chặt yên cương đi.

Nhưng kỵ sĩ bất chấp,
Cứ hết sức ngựa phi
Như bay qua đồi thấp
Phủ cây rừng xanh rì.

Rẽ ngang qua gò đất,
Khe cạn cũng vượt qua,
Hết rồi khoảng rừng thưa
Bỏ sau lưng núi đá.

Đến một thung lũng nhỏ
Ngựa phi theo đường rừng
Trước mặt thấy dấu vết
Thú hoang và suối nguồn.

Chàng không nghe linh tính,
Trái tim mách bảo gì,
Cứ dắt ngựa xuống dốc
Cho uống nước tức thì.

Ngay bên kia bờ suối,
Chỗ nông dễ lội qua,
Một cửa hang thấp thoáng
Ánh sáng soi chói loà.

Và trong vầng lửa đỏ
Che lấp cả tầm nhìn
Thoáng vọng về tiếng rống
Rừng xanh đáp trả liền

Dũng sĩ rùng mình bước
Men theo miệng vực sâu
Giục ngựa rồi thẳng tiến
Theo tiếng rống ban đầu.

Và dũng sĩ thấy rõ,
Nên cầm giáo sẵn sàng,
Đầu rồng nhe nanh sắc
Đuôi và vẩy ánh vàng.

Lửa từ miệng rồng tuôn
Khiến xung quanh sáng loá,
Thân rồng cuốn ba vòng
Quanh eo thon thiếu nữ.

Thân rồng sần sùi vẩy
Như vòng tai hoạ đầy,
Cổ rồng vươn thẳng tới
Đôi vai mảnh mai gầy.

Từ khi nào chẳng rõ
Cư dân vùng đất này
Bị rồng dữ ép buộc
Nộp thiếu nữ mỗi ngày.

Chỉ có bằng cách ấy
Cư dân ở nơi đây
Mua được sự yên ổn
Giữ làng trên đất này.

Rồng dữ xiết chặt tay
Và quấn ngang quanh cổ
Nó bắt đầu hành hạ
Thiếu nữ tội nghiệp sao.

Dũng sĩ vừa ngước mắt
Cầu xin nhìn trời cao
Rồi bước vào trận đấu,
Giáo cầm ngang trong tay.

Đôi hàng mi đã khép.
Tầm cao. Những đám mây.
Suối. Chỗ cạn. Sông dài.
Tháng năm và thế kỷ.

Mũ dũng sĩ đã vỡ
Chàng ngã xuống, bị thương
Ngựa trung thành dẫm đạp
Con rồng dữ ven đường

Xác rồng cùng xác ngựa
Bên nhau trên cát vàng
Dũng sĩ nằm bất tỉnh,
Thiếu nữ cũng bàng hoàng.

Trời sáng lên lộng lẫy
Một màu xanh dịu dàng
Nàng là ai? Quận chúa?
Gái thường dân? Nữ hoàng?

Khi thì vì hạnh phúc
Nước mắt chảy đôi hàng
Khi thì không cưỡng nổi
Lại chìm trong mộng vàng

Lúc thấy mình khoẻ lại,
Khi bải hoải cả người
Vì vết thương chảy máu
Sức cùng lực kiệt rồi.

Nhưng đôi tim cùng đập
Khi thì nàng, lúc chàng,
Gắng sức để mở mắt,
Rồi chìm vào mênh mang.

Đôi hàng mi đã khép.
Tầm cao. Những đám mây.
Suối. Chỗ cạn. Sông dài.
Tháng năm và thế kỷ.

1953


Trong nhà sẽ chẳng còn ai…

July 21, 2007

Boris Pasternak

Trong nhà sẽ chẳng còn ai,
Ngoài ánh hoàng hôn vương vất.
Một ngày đông luồn qua khe
Lá rèm buông hờ phơ phất.

Tuyết ẩm trắng bay từng cụm
Cứ lấp lánh lấp lánh hoài.
Ngoài tuyết với bao mái ngói,
Thế gian này chẳng còn ai.

Thêm một lần băng giá đọng,
Thêm một lần tôi sống qua
Nỗi buồn chán từ năm trước
Và nỗi niềm mùa đông xưa.

Thêm một lần đau trở lại
Canh cánh lỗi lầm trong tim
Và khung cửa hình thánh giá
Gợi cơn thiếu củi triền miên.

Nhưng đột nhiên theo rèm cửa
Nghi ngờ run cả cõi lòng,-
Bằng bước chân đo im lặng,
Em, như tương lai, vào phòng.

Em xuất hiện từ khung cửa
Giản đơn xiêm áo trắng ngần.
Cùng loại vải may bông tuyết
Giản đơn xiêm áo thiên thần.

Никого не будет в доме
Борис Пастернак

Никого не будет в доме,
Кроме сумерек. Один
Зимний день в сквозном проеме
Незадернутых гардин.

Только белых мокрых комьев
Быстрый промельк моховой,
Только крыши, снег, и, кроме
Крыш и снега, никого.

И опять зачертит иней,
И опять завертит мной
Прошлогоднее унынье
И дела зимы иной.

И опять кольнут доныне
Неотпущенной виной,
И окно по крестовине
Сдавит голод дровяной.

Но нежданно по портьере
Пробежит сомненья дрожь,-
Тишину шагами меря.
Ты, как будущность, войдешь.

Ты появишься из двери
В чем-то белом, без причуд,
В чем-то, впрямь из тех материй,
Из которых хлопья шьют.
1931


RỪNG THU

February 27, 2007

Rừng thu xù xì cây lá
Bóng râm giấc ngủ bình yên
Gõ kiến, sóc hay chim cú
Không phá được giấc ngủ êm.

Mặt trời theo vết thu lên
Từng bước như đang sợ bẫy
Thận trọng vào rừng thu ấy
Quá trưa rồi mới đến nơi.

Dương bên đầm lầy, gò đống,
Rừng trăn rậm phủ rêu phong,
Thôn nào sau đầm lầy vắng
Nghe có tiếng gà vọng sang.

Tiếng gà gáy vang một chập,
Rồi im lặng mãi thật lâu.
Như thể gà suy tư lắm,
Tiếng gáy có nghĩa gì đâu.

Nhưng kìa vẳng từ xa lại,
Có một chú gà gáy chơi,
Như người lính trong phiên gác
Đã cất lên tiếng trả lời.

Trả lời, nghe như tiếng vọng
Để cả lũ gà trong thôn
Bốn phương nam bắc tây đông,
Tất cả cùng vui hoà giọng.

Và theo tiếng gà vang dậy
Rừng bừng tỉnh giấc mở ra
Để thêm một lần nhìn thấy
Đồng rộng, màu xanh trời xa.

ОСЕННИЙ ЛЕС

Осенний лес заволосател.
В нем тень, и сон, и тишина.
Ни белка, ни сова, ни дятел
Его не будят ото сна.
И солнце, по тропам осенним
В него входя на склоне дня,

Кругом косится с опасеньем,
Не скрыта ли в нем западня.

В нем топи, кочки и осины,
И мхи, и заросли ольхи,
И где-то за лесной трясиной
Поют в селенье петухи.
Петух свой окрик прогорланит,
И вот он вновь надолго смолк,

Как будто он раздумьем занят,
Какой в запевке этой толк.
Но где-то в дальнем закоулке
Прокукарекает сосед.
Как часовой из караулки,
Петух откликнется в ответ.
Он отзовется, словно эхо,
И вот, за петухом петух

Отметят глоткою, как вехой,
Восток и запад, север, юг,
По петушиной перекличке
Расступится к опушке лес
И вновь увидит с непривычки
Поля и даль и синь небес.


TÂM HỒN

February 27, 2007

Hồn ta ơi, chứa bao buồn khổ
Về mọi người sống quanh ta.
Ngươi đã thành nhà mồ câm lạnh
Bao kiếp đớn đau khắp mọi nhà.

Ướp thân xác họ bằng dầu thơm
Ngươi không quên viết tặng họ thơ,
Nức nở ai oán cùng tiếng đàn lia,
Ngươi khóc than tiễn họ xuống mồ.

Trong thời ích kỷ này, hồn ta
Thay mặt lương tâm, thay nỗi sợ
Ngươi án ngữ như cái bình gốm đẹp
Chứa tro tàn từ thể xác đã thiêu.

Mọi khổ đau nhân thế gộp chung
Bẻ gập ngươi xuống quỳ thấp gối.
Hơi thở của ngươi mang mùi bụi,
Tử thi, nhà mồ với những hồn ma.

Hồn ta ơi, như nghĩa trang làm phúc
Chôn mọi điều ta từng trải đời này
Người xoay vần chẳng khác cái cối xay
Để trộn chung tất cả trong hỗn tạp.

Rồi thì ngươi nghiền cho vụn tất
Mọi chuyện khắc ghi trong ký ức ta,
Để suốt gần bốn chục năm qua,
Rữa nát dần trong nấm mồ ngoài bãi.

ДУША

Душа моя, печальница
О всех в кругу моем,
Ты стала усыпальницей
Замученных живьем.

Тела их бальзамируя,
Им посвящая стих,
Рыдающею лирою
Оплакивая их,

Ты в наше время шкурное
За совесть и за страх
Стоишь могильной урною,
Покоящей их прах.

Их муки совокупные
Тебя склонили ниц.
Ты пахнешь пылью трупною
Мертвецких и гробниц.

Душа моя, скудельница,
Всё, виденное здесь,
Перемолов, как мельница,
Ты превратила в смесь.

И дальше перемалывай
Всё бывшее со мной,
Как сорок лет без малого,
В погостный перегной.


NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ

February 27, 2007

Kể những chuyện đớn đau
Cho địa chỉ chính xác,
Mở ra, và hỏi nhau
Đi như trong nhà hát.

Những gì tôi từng nghe
Tĩnh lặng êm dịu nhất.
Không hiếm người dằn vặt
Chỉ vì lũ dơi bay.

Làng mạc đêm tháng bảy
Trắng sáng đến diệu kỳ.
Để gây mất trật tự
Bầu trời đầy lý do.

Lấp lánh, vui mừng thở
Khoe ánh sáng rạng ngời
Đâu đó trên bầu trời
Kinh độ không xác định.

Bông hồng xinh nũng nịu,
Xin gió thử nhấc lên
Vạt áo cùng tên gọi,
Giày dép, tóc, môi mềm.

Nóng bỏng và luễnh loãng
Rơi trên đá rải đường.
Tất cả những trò nghịch
Tất cả những sầu vương.

ЗВЕЗДЫ ЛЕТОМ

Рассказали страшное,
Дали точный адрес.
Отпирают, спрашивают,
Движутся, как в театре.

Тишина, ты – лучшее
Из всего, что слышал.
Некоторых мучает,
Что летают мыши.

Июльской ночью слободы –
Чудно белокуры.
Небо в бездне поводов,
Чтоб набедокурить.

Блещут, дышат радостью,
Обдают сияньем,
На каком-то градусе
И меридиане.

Ветер розу пробует
Приподнять по просьбе
Губ, волос и обуви,
Подолов и прозвищ.

Газовые, жаркие,
Осыпают в гравий
Все, что им нашаркали,
Все, что наиграли.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.