|
Борис Пастернак
СКАЗКА
Встарь, во время оно, В сказочном краю Пробирался конный Степью да репью.
Он спешил на сечу, А в степной пыли Темный лес навстречу Вырастал вдали.
Ныло ретивое, На сердце скребо: Бойся водопоя, Подтяни седло.
Не послушал конный И во весь опор Залетел с разгону На лесной бугор.
Повернул с кургана, Въехал в суходол, Миновал поляну, Гору перешел.
И забрел в ложбину И лесной тропой Вышел на звериный След и водопой.
И глухой к призыву, И не вняв чутью, Свел коня с обрыва Попоить к ручью.
У ручья пещера, Пред пещерой – брод. Как бы пламя серы Озаряло вход.
И в дыму багровом, Застилавшем взор, Отдаленным зовом Огласился бор.
И тогда оврагом, Вздрогнув, напрямик Тронул конным шагом На призывный крик.
И увидел конный, И приник к копью, Голову дракона, Хвост и чешую.
Пламенем из зева Рассеивал он свет, В три кольца вкруг девы Обматав хребет.
Туловище змея, Как концом бича, Поводило шеей У ее плеча.
Той страны обычай Пленницу-красу Отдавал в добычу Чудищу в лесу.
Края населенье Хижины свои Выкупало пеней Этой от змеи.
Змей обвил ей руку И оплел гортань, Получив на муку В жертву эту дань.
Посмотрел с мольбою Всадник в высь небес И копье для боя Взял напервес.
Сомкнутые веки. Выси. Облака. Воды. Броды. Реки. Годы и века.
Конный в шлеме сбитом, Сшибленный в бою. Верный конь, копытом Топчущий змею.
Конь и труп дракона Рядом на песке. В обмороке конный, Дева в столбняке.
Светел свод полдневный, Синева нежна. Кто она? Царевна? Дочь земли? Княжна?
То в избытке счастья Слезы в три ручья, То душа во власти Сна и забытья.
То возврат здоровья, То недвижность жил От потери крови И упадка сил.
Но сердца их бьются. То она, то он Силятся очнуться И впадают в сон.
Сомкнутые веки. Выси. Облака. Воды. Броды. Реки. Годы и века.
1953
|
Boris Pasternak
Truyện cổ tích
Từ ngày xưa, xưa lắm Ở miền cổ tích kia, Trên thảo nguyên hoang vắng Đơn côi bước ngựa phi.
Chàng kỵ sĩ đơn độc Vội tới chỗ giao tranh. Sau màn bụi trước mặt Rừng sẫm tối dựng thành.
Linh tính như mách bảo, Trái tim nói thầm thì: Hãy tránh xa nguồn nước, Thắt chặt yên cương đi.
Nhưng kỵ sĩ bất chấp, Cứ hết sức ngựa phi Như bay qua đồi thấp Phủ cây rừng xanh rì.
Rẽ ngang qua gò đất, Khe cạn cũng vượt qua, Hết rồi khoảng rừng thưa Bỏ sau lưng núi đá.
Đến một thung lũng nhỏ Ngựa phi theo đường rừng Trước mặt thấy dấu vết Thú hoang và suối nguồn.
Chàng không nghe linh tính, Trái tim mách bảo gì, Cứ dắt ngựa xuống dốc Cho uống nước tức thì.
Ngay bên kia bờ suối, Chỗ nông dễ lội qua, Một cửa hang thấp thoáng Ánh sáng soi chói loà.
Và trong vầng lửa đỏ Che lấp cả tầm nhìn Thoáng vọng về tiếng rống Rừng xanh đáp trả liền
Dũng sĩ rùng mình bước Men theo miệng vực sâu Giục ngựa rồi thẳng tiến Theo tiếng rống ban đầu.
Và dũng sĩ thấy rõ, Nên cầm giáo sẵn sàng, Đầu rồng nhe nanh sắc Đuôi và vẩy ánh vàng.
Lửa từ miệng rồng tuôn Khiến xung quanh sáng loá, Thân rồng cuốn ba vòng Quanh eo thon thiếu nữ.
Thân rồng sần sùi vẩy Như vòng tai hoạ đầy, Cổ rồng vươn thẳng tới Đôi vai mảnh mai gầy.
Từ khi nào chẳng rõ Cư dân vùng đất này Bị rồng dữ ép buộc Nộp thiếu nữ mỗi ngày.
Chỉ có bằng cách ấy Cư dân ở nơi đây Mua được sự yên ổn Giữ làng trên đất này.
Rồng dữ xiết chặt tay Và quấn ngang quanh cổ Nó bắt đầu hành hạ Thiếu nữ tội nghiệp sao.
Dũng sĩ vừa ngước mắt Cầu xin nhìn trời cao Rồi bước vào trận đấu, Giáo cầm ngang trong tay.
Đôi hàng mi đã khép. Tầm cao. Những đám mây. Suối. Chỗ cạn. Sông dài. Tháng năm và thế kỷ.
Mũ dũng sĩ đã vỡ Chàng ngã xuống, bị thương Ngựa trung thành dẫm đạp Con rồng dữ ven đường
Xác rồng cùng xác ngựa Bên nhau trên cát vàng Dũng sĩ nằm bất tỉnh, Thiếu nữ cũng bàng hoàng.
Trời sáng lên lộng lẫy Một màu xanh dịu dàng Nàng là ai? Quận chúa? Gái thường dân? Nữ hoàng?
Khi thì vì hạnh phúc Nước mắt chảy đôi hàng Khi thì không cưỡng nổi Lại chìm trong mộng vàng
Lúc thấy mình khoẻ lại, Khi bải hoải cả người Vì vết thương chảy máu Sức cùng lực kiệt rồi.
Nhưng đôi tim cùng đập Khi thì nàng, lúc chàng, Gắng sức để mở mắt, Rồi chìm vào mênh mang.
Đôi hàng mi đã khép. Tầm cao. Những đám mây. Suối. Chỗ cạn. Sông dài. Tháng năm và thế kỷ.
1953
|