Белла Ахмадулина – Không đề

August 5, 2008

Белла Ахмадулина
—————————————————————-

О, еще с тобой случится
всё – и молодость твоя.
Когда спросишь: “Кто стучится?”
Я отвечу: “Это я!”

Это я! Ах, поскорее
выслушай и отвори.
Стихнули и постарели
плечи бедные твои.

Я нашла тебе собрата -
листик с веточки одной.
Как же ты стареть собрался,
не советуясь со мной!

Ах, да вовсе не за этим
я пришла сюда одна.
Это я – ты не заметил.
Это я, а не она.

Над примятою постелью,
в сумраке и тишине,
я оранжевой пастелью
рисовала на стене.

Рисовала сад с травою,
человечка с головой,
чтобы ты спросил с тревогой:
“Это кто еще такой?”

Я отвечу тебе строго:
“Это я, не спорь со мной.
Это я – смешной и стройный
человечек с головой”.

Поиграем в эту шалость
и расплачемся над ней.
Позабудем мою жалость,
жалость к старости твоей.

Чтоб ты слушал и смирялся,
становился молодой,
чтобы плакал и смеялся
человечек с головой.

1957

Белла Ахмадулина.
Всемирная библиотека поэзии.
Ростов-на-Дону, “Феникс”, 1998.

Bella Akhmadulina
——————————

Cậu và tuổi trẻ của cậu
Chờ đấy, chuyện sẽ xẩy ra.
Cậu hỏi: “Ai đang gõ cửa?”
Tớ nói: “Là tớ đây mà!”

Tớ đấy! Cậu hãy nhanh nào
Nghe tớ và ra mở cửa.
Cậu lặng người dúm cả vai,
Đôi vai già nua khốn khổ.

Tớ đã tìm cho cậu bạn -
Lá cùng một cành rồi mà.
Sao chưa hỏi ý kiến tớ,
Mà cậu đã toan về già!

Ồ, không phải vì chuyện ấy
Mà tớ đến đây một mình.
Tớ đấy – cậu không để ý
Tớ đến – không phải cô ta.

Tớ sẽ ngồi trong chăn ấm,
Phòng ngủ tĩnh lặng tối mờ,
Màu nước da cam tớ lấy
Vẽ ngay lên tường trong nhà.

Tớ vẽ vườn đang xanh cỏ,
Con người nhỏ có cái đầu,
Để rồi cậu lo lắng hỏi :
“Ai đây, tớ chẳng biết đâu?”

Và tớ trả lời nghiêm chỉnh:
“Tớ đấy, đừng có cãi nha.
Trông cân đối và ngộ nghĩnh
Con người nhỏ có đầu mà”.

Chúng mình cùng đùa một chút
Rồi chút nữa cùng khóc oà.
Để cùng quên lòng thương hại
Thương hại bởi cậu đã già.

Để cậu nghe và chấp nhận,
Quay lại thời trẻ đi thôi,
Để lại khóc và lại cười
Con người nhỏ có đầu ơi.

1957

Белла Ахмадулина.
Всемирная библиотека поэзии.
Ростов-на-Дону, “Феникс”, 1998.


Белла Ахмадулина – Не уделяй мне много времени,

February 5, 2008

Bella Akhmadulina

Đừng mất thì giờ vì em nhiều thế,
Các câu hỏi thôi đừng đặt cho nhau.
Ánh mắt anh dù thuỷ chung, nhân ái
Bàn tay em cũng xin chớ làm đau.

Mùa xuân sang xin tránh từng vũng nước
Tránh đừng đi theo những dấu em qua,
Em vẫn biết không có gì mới mẻ
Sau cuộc gặp này chờ đợi đôi ta.

Anh tự hỏi sao em ngẩng cao đầu,
Lướt qua anh và từ chối kết thân?
Xin anh nhé, đừng nghĩ em kiêu hãnh.
Đầu ngẩng cao vì cay đắng bội phần.

Белла Ахмадулина

* * *

Не уделяй мне много времени,
Вопросов мне не задавай.
Глазами добрыми и верными
Руки моей не задевай.

Не проходи весной по лужицам,
По следу следа моего.
Я знаю – снова не получится
Из этой встречи ничего.

Ты думаешь, что я из гордости
Хожу, с тобою не дружу?
Я не из гордости – из горести
Так прямо голову держу.

1957


Dịu dàng – Bella Akhmadulina

August 5, 2007

Bella Akhmadulina

Dịu dàng dễ cảm nhận biết bao,
Như vật chất với đủ đầy dấu hiệu.
Cái dịu dàng ngày càng đậm đặc
Và hóa thân thành vật hữu hình

Cái bình hoa cổ xanh mong manh
Ngay mép bàn chông chênh chợt hiện
Anh sửng sốt, cúi nhìn câm lặng
Trên miệng vực thuỷ tinh trong lành.

Dậy tiếng ồn trong căn hộ của anh,
Mọi người ngạc nhiên không tránh khỏi.
- “Bình hoa lạ từ đâu xuất hiện?
Nghiêm khắc anh tra hỏi vợ hiền.-

Tiền cô đã trả bao nhiêu mua nó?”
Ôi, xin anh hãy đừng trách vợ. –
Đó là tôi, từ xa bao cách trở
Tôi khóc tôi cười hiển hiện thành.

Và nước mắt tôi như thuỷ tinh
Đôi dòng chảy nặng nề rơi vỡ,
Như tiếng cốc pha lê nức nở
Khi chạm sàn trong vắng lặng thinh.

Vì lẽ tôi chẳng được gặp anh
Nếu có – chỉ nửa giờ ngắn ngủi,
Tôi đùa vui làm vài phép lạ
Vô hại và vô tội thôi mà.

Chẳng khác nào lửng lơ trên núi,
Quanh anh mây bỗng phủ đầy nhà.
Chắc anh hét: – Cho ta yên chút
Chẳng hiều nổi mây ở đâu ra?

Nhưng anh ơi, xin anh đừng sợ,
Đừng thổi phù như gã nông dân –
Cái dịu dàng của tôi theo mây đó
Đang ngả lên đôi bờ vai anh.

Chỉ có vài phép lạ thế thôi
Dịu dàng, giản đơn từ xa ngái,
Tôi gắng để trong căn nhà anh sống
Có một chút gì nhắc về tôi.

Theo thói quen của lũ quỷ hiền,
Thêm lần nữa tôi dùng pháp thuật,
Để che chở anh khỏi bao bất hạnh,
Và tìm niềm vui cho bản thân.

Tạm biệt nhé! Hãy làm việc của mình!
Những trò đùa sẽ trôi vào quên lãng
Nhưng cổ tích cho con anh còn mãi
Sau khi chính tôi cũng đã hóa phù du.

1959

НЕЖНОСТЬ

Так ощутима эта нежность,
вещественных полна примет.
И нежность обретает внешность
и воплощается в предмет.

Старинной вазою зеленой
вдруг станет на краю стола,
и ты склонишься удивленный
над чистым омутом стекла.

Встревожится квартира ваша,
и будут все поражены.
- Откуда появилась ваза?-
ты строго спросишь у жены.-

И антиквар какую плату
спросил?-
О, не кори жену –
то просто я смеюсь и плачу
и в отдалении живу.

И слезы мои так стеклянны,
так их паденья тяжелы,
они звенят, как бы стаканы,
разбитые средь тишины.

За то, что мне тебя не видно,
а видно – так на полчаса,
я безобидно и невинно
свершаю эти чудеса.

Вдруг облаком тебя покроет,
как в горних высях повелось.
Ты закричишь: – Мне нет покою!
Откуда облако взялось?

Но суеверно, как крестьянин,
не бойся, “чур” не говори –
то нежности моей кристаллы
осели на плечи твои.

Я так немудрено и нежно
наколдовала в стороне,
и вот образовалось нечто,
напоминая обо мне.

Но по привычке добрых бестий,
опять играя в эту власть,
я сохраню тебя от бедствий
и тем себя утешу всласть.

Прощай! И занимайся делом!
Забудется игра моя.
Но сказки твоим малым детям
останутся после меня.

1959


Mazurka của Chopin

July 31, 2007

Bella Akhmadulina

Số phận nào đã đưa đôi ta
Đến vận may đúng giờ phút ấy,
Khi ngăn cách cuối cùng còn lại
Là chiếc đĩa quay tròn đắm say!

Thoạt đầu âm thanh nhè nhẹ rít
Như rắn trong hang bị lôi ra,
Nhưng dáng Chopin dần bộc lộ
Vang rõ dần rồi mãi lan xa.

Và vòng xoay nhanh thêm, thêm nữa,
Hứa hẹn: tai họa sẽ đến thôi.
Những vòng tròn đuổi nhau xa mãi
Như trên mặt nước vòng sóng trôi.

Hồn mazurka như ống nghiệm,
Thanh cao chứa cột nước xanh lơ,
Đứng đó trong dáng hình em bé
Theo nhịp nhạc vang đầu lắc lư.

Em gái với đôi vai gầy guộc,
Và gương mặt Balan trắng xanh,
Làm sao em biết tôi buồn nhỉ,
Để buồn em nhận hết về mình?

Em dang đôi cánh tay mỏng mảnh
Quay tròn ôm hết mọi âm thanh
Trong vòng đen vẽ bằng kim máy hát,
Rồi dần tan nơi xa mờ xanh.

1958


МАЗУРКА ШОПЕНА

Белла Ахмадулина

Какая участь нас постигла,
как повезло нам в этот час,
когда бегущая пластинка
одна лишь разделяла нас!

Сначала тоненько шипела,
как уж, изъятый из камней,
но очертания Шопена
приобретала всё слышней.

И забирала круче, круче,
и обещала: быть беде,
и расходились эти круги,
как будто круги по воде.

И тоненькая, как мензурка
внутри с водицей голубой,
стояла девочка-мазурка,
покачивая головой.

Как эта, с бедными плечами,
по-польски личиком бела,
разведала мои печали
и на себя их приняла?

Она протягивала руки
и исчезала вдалеке,
сосредоточив эти звуки
в иглой исчерченном кружке.

1958


Giã từ

July 26, 2007

Bella Akhmadulina

Và lời cuối hãy để cho tôi nói:
Giã từ thôi, anh chẳng phải cố yêu.
Tôi mất trí. Hoặc là tôi đang đến
Mức độ điên cao hơn thế rất nhiều.

Anh đã yêu thế nào? – hay anh nếm
Vị diệt vong. Nào chỉ thế thôi đâu.
Anh đã yêu thế nào? – hay anh chỉ
Hành hạ tôi. Anh mới vụng làm sao.

Thật nghiệt ngã … Vị sai lầm cay đắng
Làm sao tôi tha thứ nổi cho anh.
Thân tôi sống, mắt tôi còn thấy sáng
Nhưng trống không thể xác lạnh tanh.

Tay buông xuôi, dù mạch còn đập khẽ
Nơi thái dương dưới làn da trắng xanh.
Mọi cảm nhận màu sắc và mùi vị
Theo nhau rời tôi cùng những âm thanh.

1960


Белла Ахмадулина
Прощание

А напоследок я скажу:
прощай, любить не обязуйся.
С ума схожу. Иль восхожу
к высокой степени безумства.

Как ты любил? – ты пригубил
погибели. Не в этом дело.
Как ты любил? – ты погубил,
но погубил так неумело.

Жестокость промаха… О, нет
тебе прощенья. Живо тело
и бродит, видит белый свет,
но тело мое опустело.

Работу малую висок
еще вершит. Но пали руки,
и стайкою, наискосок,
уходят запахи и звуки.

1960


Không đề

July 26, 2007

Bella Akhmadulina

* * *
Mưa đầy mặt, đẫm vai,
Trên cột buồm sấm dậy.
Mình gặp nhau thế đấy,
Như bão gặp con thuyền.

Em không muốn biết trước –
Điều gì đang đợi chờ.
Nát tan trong đau khổ,
Hay hạnh phúc tràn bờ.

Như con thuyền trong bão
Em sợ, nhưng vui nhiều…
Không tiếc mình đã gặp.
Chẳng sợ mình đang yêu.

1955


Белла Ахмадулина

* * *

Дождь в лицо и ключицы,
и над мачтами гром.
Ты со мной приключился,
словно шторм с кораблем.

То ли будет, другое…
Я и знать не хочу –
разобьюсь ли о горе,
или в счастье влечу.

Мне и страшно, и весело,
как тому кораблю…
Не жалею, что встретила.
Не боюсь, что люблю.

1955


Trên phố nhà tôi

July 24, 2007

Bella Akhmadulina

Trên phố nhà tôi bao năm vẫn vọng
Tiếng bước chân, bè bạn tôi đi xa.
Họ chầm chậm theo nhau dần khuất bóng
Làm dày thêm khoảng tối phía sau nhà.

Bao công việc của họ bị bỏ qua,
Nhà lặng vắng không còn ai đàn hát,
Duy vẫn như xưa trên tác phẩm Dega
Thiếu nữ điệu đà sửa sang nhan sắc.

Biết làm sao, đừng gợi thêm nỗi sợ
Giữa đêm dày trong những kẻ bơ vơ.
Lòng khát khao sự bội phản không ngờ
Bạn tôi ơi, sẽ phủ mờ khoé mắt.

Ôi cô đơn! Sao ngươi tàn nhẫn thế,
Vung chiếc compa bằng sắt lạnh lùng,
Nghiệt ngã xoay tròn khép kín một vòng
Bỏ ngoài tai mọi nguyện thề vô ích.

Vậy hãy gọi ta, hãy thưởng ta đi!
Đứa con yêu hằng được ngươi âu yếm,
Ta bình yên được ngươi ôm vào ngực
Gột rửa mình trong lạnh giá thanh thiên.

Cho ta nhé, kiễng chân trong rừng thiêng,
Tận cuối kia tay ta đưa chầm chậm.
Tìm nhành lá ta ấp lên gương mặt
Để cô đơn thành hoan lạc trời trao.

Cho ta nhé các thư viện bình yên,
Các bản nhạc trang nghiêm còn vang vọng.
Và thông thái, ta quên đi hết thảy,
Kẻ chết người còn ta cũng quên luôn.

Ta ngộ ra trí tuệ với nỗi buồn,
Được giao phó biết bao nhiêu bí ẩn.
Mẹ thiên nhiên tựa vai ta tin cậy
Và trao ta những bí mật trẻ thơ.

Và khi đó, từ quá khứ ngu ngơ,
Từ nước mắt nhoà và từ bóng tối,
Những gương mặt bạn bè tôi dần hiện
Đẹp lạ lùng trước khoảnh khắc phôi pha.

1959


По улице моей

Белла Ахмадулина

По улице моей который год
звучат шаги, мои друзья уходят.
Друзей моих медлительный уход
той темноте за окнами угоден.

Запущены моих друзей дела,
нет в их домах ни музыки, ни пенья,
и лишь, как прежде, девочки Дега
голубенькие оправляют перья.

Ну что ж, ну что ж, да не разбудит страх
вас, беззащитных, среди этой ночи.
К предательству таинственная страсть,
друзья мои, туманит ваши очи.

О одиночество! Как твой характер крут,
посверкивая циркулем железным,
Как холодно, ты размыкаешь круг,
не внемля увереньям бесполезным.

Так призови меня и награди!
Твой баловень, обласканный тобою,
утешусь, прислонясь к твоей груди,
умоюсь твоей стужей голубою.

Дай стать на цыпочки в твоем лесу,
на том конце замедленного жеста.
Найти листву и поднести к лицу,
и ощутить сиротство, как блаженство.

Даруй мне тишь твоих библиотек,
твоих концертов строгие мотивы,
И мудрая я позабуду тех,
кто умерли или доселе живы.

И я познаю мудрость и печаль,
свой тайный смысл доверят мне предметы,
Природа прислонясь к моим плечам
объявит свои детские секреты.

И вот тогда, из слез, из темноты,
из бедного невежества былого
Друзей моих прекрасные черты
появятся и растворятся снова.

1959


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.