Cô em đánh vỡ bình… – hai bài thơ ba bản dịch

August 16, 2010

Bản dịch này là kết quả vụ đọc và dịch thơ năm phút cùng với Nina.

Alexander Pushkin

Bức tượng vườn thượng uyển

Nhỡ tay làm rớt bình đầy,
Bình va phải đá vỡ ngay mất rồi,
Chỉ còn một mảnh nhỏ nhoi
Cô em ngồi đấy buồn thôi là buồn.

Ồ sao kỳ diệu, nước tràn,
Từ chiếc bình vỡ mãi còn trào tuôn.
Vĩnh hằng nước chẳng cạn nguồn
Vĩnh hằng nhìn nước em buồn ngẩn ngơ.

Bonus một bản dịch nữa:

Em lỡ tay
Bình rơi vỡ
Còn một mảnh
Em đang giữ
Kìa lạ quá
Nước tuôn trào
Từ bình vỡ
Mãi không thôi
Em buồn mãi
Nhìn nước trôi

 ЦАРСКОСЕЛЬСКАЯ СТАТУЯ

Урну с водой уронив, об утес ее дева разбила.
Дева печально сидит, праздный держа черепок,
Чудо! не сякнет вода, изливаясь из урны разбитой;
Дева, над вечной струей, вечно печальна сидит.

1830

Ngoài anh Pushkin nổi tiếng làm thơ ca ngợi cô em đánh vỡ bình ở Tsarskoye Tselo, chị Akhmatova cũng có làm một bài thơ về em gái đoảng cực duyên này. Bài thơ của chị Akhamatova dài hơn và cũng khó dịch hơn.

 Bức tượng vườn thượng uyển

Anna Akhmatova

tặng Н.V.Н.

Những chiếc lá phong rơi lả tả
Xuống mặt hồ nơi thiên nga bơi,
Những bụi thanh lương trà lấm tấm,
Chậm rãi chín dần như gọi mời,

Thân hình cân đối đẹp ngời ngời,
Xếp đôi chân em ngồi đấy thảnh thơi,
Trên mỏm đá cao cao phía bắc,
Trầm ngâm nhìn con đường xa xôi

Ta cảm thấy ít nhiều bối rối
Trước cô em thường được ngợi ca
Đã thưa dần ánh nắng nhạt nhoà
Mơn man trên đôi vai cô gái.

Ta làm sao có thể bỏ qua
Lời tán dương đầy tình ý đậm đà.
Xem kìa, nàng buồn hân hoan thế,
Và khoả thân trang trọng kiêu sa.

ЦАРСКОСЕЛЬСКАЯ СТАТУЯ

Анна Ахматова

Н.В.Н.

Уже кленовые листы
На пруд слетают лебединый,
И окровавлены кусты
Неспешно зреющей рябины,

И ослепительно стройна,
Поджав незябнущие ноги,
На камне северном она
Сидит и смотрит на дороги.

Я чувствовала смутный страх
Пред этой девушкой воспетой.
Играли на ее плечах
Лучи скудеющего света.

И как могла я ей простить
Восторг твоей хвалы влюбленной…
Смотри, ей весело грустить,
Такой нарядно обнаженной.


ПАМЯТИ СЕРГЕЯ ЕСЕНИНА – Анна Ахматова

April 16, 2009

ПАМЯТИ СЕРГЕЯ ЕСЕНИНА

Анна Ахматова

Так просто можно жизнь покинуть эту,
Бездумно и безбольно догореть.
Но не дано Российскому поэту
Такою светлой смертью умереть.

Всего верней свинец душе крылатой
Небесные откроет рубежи,
Иль хриплый ужас лапою косматой
Из сердца, как из губки, выжмет жизнь.

Tưởng nhớ Sergei Esenin

Anna Akhmatova

Cuộc đời này rũ bỏ cũng dễ thôi,
Tắt ngấm chẳng đớn đau không suy nghĩ.
Nhưng cái chết dễ dàng trong sáng thế
Không dành cho Nhà thơ của nước Nga.

Hồn bay bổng đã có viên chì đợi
Mở ra bao giới hạn của thiên đàng,
Hay bàn tay lông lá của kinh hoàng
Vắt kiệt đời từ trái tim như bọt biển.


Anna Akhmatova – Không đề

February 16, 2009

Anna Akhmatova

* * *
А я иду, где ничего не надо,
Где самый милый спутник — только тень,
И веет ветер из глухого сада,
А под ногой могильная ступень.

1964

Anna Akhmatova

* * *

Ta phiêu lãng nơi không cần chi nữa,

Bạn đường còn riêng một bóng mình thôi,

Từ phía vườn hoang gió thoảng ngậm ngùi,

Và dưới chân bậc mộ phần tăm tối.

1964


Анна Ахматова – Không đề

February 16, 2009

Анна Ахматова

* * *

Ты пришел меня утешить, милый,
Самый нежный, самый кроткий…
От подушки приподняться нету силы,
А на окнах частые решетки.

Мертвой, думал, ты меня застанешь,
И принес веночек неискусный.
Как улыбкой сердце больно ранишь,
Ласковый, насмешливый и грустный.

Что теперь мне смертное томленье!
Если ты еще со мной побудешь,
Я у Бога вымолю прощенье
И тебе, и всем, кого ты любишь.
5-1913

Anna Akhmatova

* * *

Anh đến an ủi em, người yêu dấu,
Anh dịu dàng, mềm mỏng nhất trên đời…
Mọi cửa sổ đều có chấn song dày
Em kiệt sức không nhấc đầu khỏi gối.

Chắc anh tưởng đến nơi em đã chết,
Nên anh mang vòng hoa viếng vụng về.
Miệng anh cười làm tim em đau nhói,
Anh buồn rầu, giễu cợt, đáng yêu ơi.

Mệt đến chết với em chẳng là gì!
Nếu anh ngồi bên em thêm chút nữa,
Em sẽ van xin để Trời tha thứ
Cho anh, cho những kẻ anh yêu.

5-1913


Aнна Ахматова

February 5, 2009

Aнна Ахматова————————

* * *

Я окошка не завесила,
Прямо в горницу гляди.
Оттого мне нынче весело,
Что не можешь ты уйти.

Называй же беззаконницей,
Надо мной глумись со зла:
Я была твоей бессонницей,
Я тоской твоей была.
Anna Akhmatova

* * *

Cửa sổ em không che đâu nhé,
Anh ơi cứ nhìn thẳng vào phòng.
Giờ em thấy vui thấy hài lòng,
Bởi anh không rời chân đi nổi.

Kẻ ngoại tình – thôi anh cứ gọi,
Cứ xúc phạm vì tức giận đi.
Em từng khiến anh buồn quá nhỉ
Từng làm anh thao thức đêm khuya.


Aнна Ахматова

February 5, 2009

Aнна Ахматова————————

* * *

То пятое время года,
Только его славословь.
Дыши последней свободой,
Оттого, что это — любовь.

Высоко небо взлетело,
Легки очертанья вещей,
И уже не празднует тело
Годовщину грусти своей.

1913 Anna Akhmatova

* * *

Mùa thứ năm trong năm
Hãy ca tụng thật nhiều.
Thở chút tự do cuối
Vì đó là tình yêu.

Trời vời cao bát ngát
Hình vạn vật nhẹ không
Thể xác thôi kỷ niệm
Tròn năm buồn bâng khuâng.

1913


Anna Akhmatova – Памяти Н.П.

July 6, 2008

Anna Akhmatova

* * *

Памяти Н.П.
—————————————————————-

И сердце то уже не отзовется
На голос мой, ликуя и скорбя.
Все кончено… И песнь моя несется
В пустую ночь, где больше нет тебя.

1953

Anna Akhmatova

* * *

Nhớ N. P.
——————————————-

Và trái tim sẽ không còn hồi đáp
Lời em gọi, mừng vui lẫn sầu bi.
Hết thật rồi… Và bài ca em hát
Tan trong đêm, nơi anh mãi không về.

1953


Anna Akhmatova — Я не знаю, ты жив или умер, -

July 6, 2008
Anna Akhmatova
———————————————————

* * *

Я не знаю, ты жив или умер, -
На земле тебя можно искать
Или только в вечерней думе
По усопшем светло горевать.

Все тебе: и молитва дневная,
И бессонницы млеющий жар,
И стихов моих белая стая,
И очей моих синий пожар.

Мне никто сокровенней не был,
Так меня никто не томил,
Даже тот, кто на муку предал,
Даже тот, кто ласкал и забыл.

1915

Anna Akhmatova
—————————————————

* * *

Anh đã mất hay còn sống trên đời
Còn được gặp anh không, – em đâu rõ.
Hay chỉ còn những buổi chiều vò võ
Đau thầm trong ký ức của mình thôi.

Vì anh đấy: Lời cầu nguyện ban ngày,
Cả cái nóng mệt nhừ đêm mất ngủ,
Lả tả bay những dòng thơ trắng xoá,
Và đám cháy biếc xanh – ánh mắt em.

Không một ai cởi mở với em hơn
Không ai từng khiến em đau hơn thế,
Cả người đã bội phản trong đau khổ,
Cả người đã quên sau những đam mê.

1915


Ở đâu đó cuộc đời bình dị và ánh sáng…

March 7, 2007

Ở đâu đó cuộc đời bình dị và ánh sáng
Trong veo, ấm áp, tươi cười
Bên hàng rào chàng trai đợi chờ
Gặp cô láng giềng khi sẩm tối
Câu đổi trao ngọt ngào nhất trên đời
Chỉ có bầy ong nghe lọt.

Đời ta sống trịnh trọng đầy khó nhọc
Trong những lễ nghi những gặp mặt đắng cay,
Để vô tình trôi theo cánh gió bay
Lời đứt quãng, chưa bắt đầu đã hết.

Nhưng với chúng ta không có gì đổi được
Thành phố xây từ đá hoa cương
Thành phố của vinh quang, hoạn nạn
Với những con sông lấp lánh băng tan,
Những khu vườn đầy bóng râm u uẩn
Và giọng Nàng thơ yếu ớt ngân…

Ведь где-то есть простая жизнь и свет,
Прозрачный, теплый и веселый…
Там с девушкой через забор сосед
Под вечер говорит, и слышат только пчелы
Нежнейшую из всех бесед.

А мы живем торжественно и трудно
И чтим обряды наших горьких встреч,
Когда с налету ветер безрассудный
Чуть начатую обрывает речь.

Но ни на что не променяем пышный
Гранитный город славы и беды,
Широких рек сияющие льды,
Бессолнечные, мрачные сады
И голос Музы еле слышный.


Ồ không, em nào có yêu anh …

March 7, 2007

* * *
Ồ không, em nào có yêu anh
Lửa tình yêu em tự đốt cháy mình.
Nói với em đi, sức mạnh nào ẩn giấu
Trong cái tên buồn bã của anh

Trước mặt em anh quỳ như chờ đợi
Vương miện đặt trên mái tóc xanh
Và cùng lúc những bóng đen chết chóc
Lướt qua gương mặt trẻ trung thành.

Và anh đi. Nhưng không vì chiến thắng.
Ôi đêm đen! Anh đón chết về mình.
Thiên thần của em, anh không cần phải biết
Nỗi cô đơn buồn thảm em mang.

Mỗi lần trên con đường rực nắng
Mặt trời soi qua những bóng cây
Nếu có một lần con chim nhỏ
Bay lên từ những bụi gai dầy

Em nhận ra hình bóng anh trong đó
Từ cõi chết anh về kể chuyện đã qua.
Và trước mắt em ngôi mộ mới
Bên bờ sông đầy máu lại hiện ra

Em sẽ quên cả tình yêu lẫn quang vinh
Em sẽ quên tuổi trẻ của chính mình
Những góc tối tâm hồn, những khúc quanh định mệnh
Tên anh cùng với những chiến công
Sẽ khắc ghi đến ngày em cũng tan vào bụi.

О нет, я не тебя любила,
Палима сладостным огнем,
Так объясни, какая сила
В печальном имени твоем.

Передо мною как колени
Ты стал, как будто ждал венца,
И смертные коснулись тени
Спокойно юного лица.

И ты ушел. Не за победой,
За смертью. Ночи глубоки!
О, ангел мой, не знай, не ведай
Моей теперешней тоски.

Но если белым солнцем рая
В лесу осветится тропа,
Но если птица полевая
Взлетит с колючего снопа,

Я знаю: это ты, убитый,
Мне хочешь рассказать о том,
И снова вижу холм изрытый
Над окровавленным Днестром.

Забуду дни любви и славы,
Забуду молодость мою,
Душа темна, пути лукавы,
Но образ твой, твой подвиг правый
До часа смерти сохраню.

Лето 1917


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.