ОДИН – Андрей Белый

October 26, 2009

ОДИН

Андрей Белый

Посвящается Сергею Львовичу Кобылинскому

Окна запотели.
На дворе луна.
И стоишь без цели
у окна.

Ветер. Никнет, споря,
ряд седых берез.
Много было горя…
Много слез…

И встает невольно
скучный ряд годин.
Сердцу больно, больно…
Я один.

Декабрь 1900, Москва

Một mình

Andrei Belyi

Tặng Sergei Lvovich Kobylinsky

Mặt kính toát mồ hôi.
Ngoài sân kia trăng sáng.
Bên cửa sổ tần ngần.
Một mình tôi lặng đứng.

Hàng bạch dương bạc đầu,
Đứng cãi nhau với gió.
Đã từng quá khổ đau…
Và quá nhiều lệ đổ…

Những tháng năm buồn tẻ
Vô tình cứ hiện về.
Con tim đau tái tê…
Tôi một mình cô độc.

 12/1900, Москва


OСЕНЬ – Андрей Белый

October 27, 2008

OСЕНЬ

Андрей Белый
—————————————————————–

Мои пальцы из рук твоих выпали.
Ты уходишь – нахмурила брови.

Посмотри, как березки рассыпали
Листья красные дождиком крови.

Осень бледная, осень холодная,
Распростертая в высях над нами.

С горизонтов равнина бесплодная
Дышит в ясную твердь облаками.

1906, Мюнхен

Mùa thu

Andrei Belyi
——————————–

Tay rời tay hờ hững.
Em đi – mày vẫn cau.

Kìa hàng cây trút lá
Mưa rỏ tựa máu đào.

Thu lạnh, thu nhợt nhạt, ,
Dăng ảm đạm trên đầu,

Đồng cằn khô tít tắp
Khí bốc tận mây cao.

1906, Munchen


Nỗi buồn mùa xuân

June 11, 2007

Andrei Belyi

Còn mình em giữa rặng liễu mùa xuân
Một mình em ủ rũ, buồn, nhợt nhạt.
Cao trên đầu lưỡi liềm trăng phủ tuyết
Lửng lơ buồn trên nền trống xanh trời.

Từng có những ngày, bạn đã xa ơi
Công viên cũ tay trong tay ta dạo.
Cùng lặng im, những ngón mềm run rẩy
Làm những nhành hoa huệ cũng run theo.

Ta lặng im. Trời dần ngả về chiều
Tiếng dương cầm thở than trong nhà cổ.
Chiều đã xuống anh cùng em mê mải,
Lãng quên mình trong mệt mỏi dịu dàng.

Chìm đắm trong huyền ảo ánh sáng xanh
Hàng cây keo như trong suốt mong manh,
Ngả dài theo đường nhỏ ngập ánh trăng
Bóng tượng trắng các nữ thần duyên dáng.

Trên phù điêu đá cổ ốp chân tường
Từng dải bạc mờ trăng mênh mang chảy.
Ánh sáng ảo huyền chập chờn múa nhảy
Lặng câm soi những mặt nạ hoa cương.

Nhợt nhạt như tuyết trắng giữa liễu mềm
Em một mình cô đơn trong buồn tủi.
Một mình em ngắm mãi liềm trăng lạnh
Lấp lánh treo trên nền trống xanh trời.

Tháng 3 năm 1905, Moscow

Весенняя грусть

Одна сижу меж вешних верб.
Грустна, бледна: сижу в кручине.
Над головой снеговый серп
Повис, грустя, в пустыне синей.

А были дни: далекий друг,
В заросшем парке мы бродили.
Молчал: но пальцы нежных рук,
Дрожа, сжимали стебли лилий.

Молчали мы. На склоне дня
Рыдал рояль в старинном доме.
На склоне дня ты вел меня,
Отдавшись ласковой истоме,
В зеленоватый полусвет
Прозрачно зыблемых акаций,
Где на дорожке силуэт
Обозначался белых граций.

Теней неверная игра
Под ним пестрила цоколь твердый.
В бассейны ленты серебра
Бросали мраморные морды.

Как снег бледна, меж тонких верб
Одна сижу. Брожу в кручине.
Одна гляжу, как вешний серп
Летит, блестит в пустыне синей.

Март 1905 Москва


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.