Dạ khúc của Don Juan – A.K.Tolstoi

August 19, 2010

Cái này là ăn theo Nina, mình chưa nghe bản nhạc này, những có quen anh nhà thơ bá tước A.K.Tolstoi đẹp trai, con trai của một người phụ nữ đẹp. 

Dạ khúc của Don Juan – A.K.Tolstoi

Nắng óng vàng trên bao miền đất
Của Alpukhara dần tắt,
Hãy bước ra nào, em dấu yêu ơi
Tiếng ghita đang vang vọng gọi mời!

Ai, ai là kẻ dám nói ra lời,
Nơi đây còn người đẹp như em nữa,
Với tình yêu đang cháy thành ngọn lửa
Ta ngại gì không thách đấu, em yêu!

Ánh sáng trăng quá lộng lẫy phiêu diêu
Khiến cả vòm trời rực lên sắc đỏ
Niseta ơi, bước ra em nhé
Bước ra ban công nhé, anh chờ!

Từ Sevilla đến Grenada
Trong bóng đêm sẫm tối lặng thầm,
Chỉ nghe tiếng bao dạ khúc vang lừng,
Dạ khúc vang lừng cùng tiếng kiếm rung.

Bao nhiêu máu đỏ, bao nhiêu lời ca
Đã đổ ra riêng vì các quý bà
Ta tặng em, tặng người xinh đẹp nhất
Khúc ca này và cả bầu nhiệt huyết!

Ánh sáng trăng quá lộng lẫy phiêu diêu
Khiến cả vòm trời rực lên sắc đỏ
Niseta ơi, bước ra em nhé
Bước ra ban công nhé, anh chờ!

Серенада Дон Жуана

А.К.Толстой

Гаснут дальней Альпухары
Золотистые края,
На призывный звон гитары
Выйди, милая моя!

Всех, кто скажет, что другая
Здесь равняется с тобой,
Всех, любовию сгорая,
Всех, всех, всех зову на смертный бой!

От лунного света
Зардел небосклон,
О, выйди, Нисета, о выйди, Нисета,
Скорей на балкон!

От Севильи до Гренады,
В тихом сумраке ночей,
Раздаются серенады,
Раздаётся стух мечей.

Много крови, много песней
Для прелестных льются дам,
Я же той, кто всех прелестней,
Всё, всё, песнь и кровь мою отдам!

От лунного света
Зардел небосклон,
О, выйди, Нисета, о выйди, Нисета,
Скорей на балкон!


Alexei Tolstoi – Không đề

February 4, 2010

Chỉ có trời mới biết được tại sao mình tự nhiên lại nghĩ đến anh Bá tước đẹp trai Alexei Tolstoi, con trai của một người phụ nữ đẹp vào đúng ngày hôm nay. Có điều anh này hơi lắm lời, bài thơ nào cũng dài. Có bài này không dài lắm thì lại buồn nẫu ruột. Thôi thì dịch, vì lâu quá rồi chả dịch được bài thơ nào.

x x x

Nghe ngoài sân ầm ầm mưa đổ,
Người trong nhà đã ngủ lâu rồi;
Thở dài, tôi lại bên cửa sổ -
Ngắm vườn sẫm tối dưới mưa rơi;

Bầu trời tối đen, đen đến mức
Không hề có một ánh sao vương;
Ngôi nhà cổ trong đêm trời xấu
Mọi căn phòng chứa chất nỗi buồn!

Mưa như gõ trống trên mái ngói,
Run rẩy rung những ngọn đèn chùm;
Lũ chuột rúc rích đằng sau tủ
Gặm nhấm linh tinh giấy dán tường;

Chúng như biết trước được tai ương:
Cụ chủ nhà đã gần cái chết,
Người thừa kế thì không tha thiết,
Với gia tài cũ của tổ tiên -

Và ngôi nhà sẽ bị lãng quên,
Cho cỏ dại lấp đầy tam cấp…
Chỉ nghĩ đến mà buồn nẫu ruột
Trong một đêm mưa gió não nùng!..

Thập kỷ 1840

Алексей Толстой

x x x

Шумит на дворе непогода,
А в доме давно уже спят;
К окошку, вздохнув, подхожу я -
Чуть виден чернеющий сад;

На небе так темно, так темно,
И звездочки нет ни одной;
А в доме старинном так грустно
Среди непогоды ночной!

Дождь бьет, барабаня, по крыше,
Хрустальные люстры дрожат;
За шкапом проворные мыши
В бумажных обоях шумят;

Они себе чуют раздолье:
Как скоро хозяин умрет,
Наследник покинет поместье,
Где жил его доблестный род -

И дом навсегда запустеет,
Заглохнут ступени травой…
И думать об этом так грустно
Среди непогоды ночной!..

1840-е годы


А.К.Толстой – Không đề

June 3, 2009

* * *
А.К.Толстой.

Деревцо мое миндальное
Все цветами убирается,
В сердце думушка печальная
Поневоле зарождается:

Деревцом цветы обронятся,
И созреет плод непрошеный,
И зеленое наклонится
До земли под горькой ношею!

1857 или 1858

A.K.Tolstoy

Cây hạnh nhân của tôi
Rạng rỡ phủ đầy hoa,
Vô tình tim tôi bỗng
Có ý buồn thoáng qua:

Hoa sẽ rơi rụng hết
Quả chín chẳng ai mời
Thành gánh nặng cay đắng
Cành oằn sát đất rồi.

1857 hoặc 1858


A.K.Tolstoi Вот уж снег последний в поле тает,

February 2, 2008

Lạnh bỏ xừ, grừ… thôi khai trương blog bằng một bài thơ xuân cho nó ấm…

A.K.Tolstoi

Tuyết ngoài đồng tan hết,
Hơi ấm phảng phất bay
Hoa súng xanh lơ nở ,
Vẳng tiếng sếu gọi bầy.

Rừng xanh màu khói phủ
Chờ những cơn dông về,
Đất trời xuân sưởi ấm
Đầy tình yêu, tiếng ca.

Trời trong veo buổi sáng
Lấp lánh sao đêm về,
Sao hồn em ảm đạm
Và trái tim nặng nề?

Nơi đây em khó sống
Anh hiểu, mong một ngày
Tiếc chi mùa xuân sớm
Về chốn cũ em bay…

A.K.Tolstoi

Вот уж снег последний в поле тает,
Теплый пар восходит от земли,
И кувшинчик синий расцветает,
И зовут друг друга журавли.

Юный лес, в зеленый дым одетый,
Теплых гроз нетерпеливо ждет;
Все весны дыханием согрето,
Все кругом и любит и поет;

Утром небо ясно и прозрачно,
Ночью звезды светят так светло;
Отчего ж в душе твоей так мрачно
И зачем на сердце тяжело?

Трудно жить тебе, мой друг, я знаю,
И понятна мне твоя печаль:
Отлетела б ты к родному краю
И земной весны тебе не жаль…

1856


Bên nguồn nước sau vườn anh đào,

September 21, 2007

A. Tolstoy

Bên nguồn nước sau vườn anh đào,
Dấu chân trần thiếu nữ còn in,
Và nằm sát bên dấu chân mềm
Nặng vết ủng nam đế đóng đinh.

Nơi hẹn hò giờ đã lặng thinh,
Nhưng tôi tưởng như còn nghe thấy
Cả những lời thầm thì bỏng cháy,
Cả tiếng nước trong xô dạt dào…

<1858>

А. Толстой

Источник за вишневым садом,
Следы голых девичьих ног,
И тут же оттиснулся рядом
Гвоздями подбитый сапог.

Все тихо на месте их встречи,
Но чует ревниво мой ум
И шепот, и страстные речи,
И ведер расплесканных шум…

<1858>


Không đề

July 12, 2007

A.K. Tolstoi

* * *

Mùa xuân ngập ngừng đến
Cỏ ngập ngừng vươn theo
Suối chảy, trời chưa nóng
Lá non rừng dương reo.

Tù và mỗi buổi sáng
Mục đồng chưa thổi vang,
Dương xỉ còn cuộn chặt
Nép bên gốc tùng vàng.

Mùa xuân ngập ngừng đến
Dưới bóng bạch dương xanh
Thẹn thùng em cúi mặt
Ngập ngừng nép bên anh.

Anh ngỏ lời hò hẹn
Hàng mi em khép hờ –
Ôi đời đầy ánh sáng!
Và hy vọng mãi chờ!

Trước em anh đã khóc
Ngắm mãi gương mặt hiền –
Mùa xuân ngập ngừng đến,
Bóng bạch dương phủ mềm.

Tình đầu ngày ta trẻ
Hạnh phúc với lệ đầy.
Đời ngập tràn ánh sáng!
Và hương bạch dương bay!

Tháng 5/1871

А.К.Толстой.

* * *

То было раннею весной,
Трава едва всходила,
Ручьи текли, не парил зной,
И зелень рощ сквозила;

Труба пастушья поутру
Еще не пела звонко,
И в завитках еще в бору
Был папоротник тонкий.

То было раннею весной,
В тени берез то было,
Когда с улыбкой предо мной
Ты очи опустила.

То на любовь мою в ответ
Ты опустила вежды –
О жизнь! о лес! о солнца свет!
О юность! о надежды!

И плакал я перед тобой,
На лик твой глядя милый,-
Tо было раннею весной,
В тени берез то было!

То было в утро наших лет –
О счастие! о слезы!
О лес! о жизнь! о солнца свет!
О свежий дух березы!

Май 1871

А.К.Толстой.


Em còn nhớ chăng, Maria…

April 12, 2007

Em còn nhớ chăng, Maria,
Nhà cổ ngày xưa bên hồ
Và những cây trăn cổ thụ
Đứng nghiêng nghiêng như trong mơ?

Những con đường xưa vắng lặng,
Mảnh vườn không người, rêu phong,
Trên hiên nhà cao kiêu hãnh
Sắp hàng những tấm chân dung?

Em còn nhớ chăng, Maria,
Vòm trời xế chiều ngả sẫm,
Những cánh đồng rộng ngút ngàn
Làng xa vẳng tiếng chuông ngân?

Bờ sông cao cao sau vườn
Nước trong veo trôi phẳng lặng
Trên cánh đồng vàng ngập nắng
Đóa đồng thảo nở biếc xanh.

Và khu rừng xưa, năm nào
Đôi ta lần đầu chung bước…
Em còn nhớ chăng, Maria,
Những ngày êm đềm đã mất?

А. Толстой

Ты помнишь ли, Мария,
Один старинный дом
И липы вековые
Над дремлющим прудом?

Безмолвные аллеи,
Заглохший, старый сад,
В высокой галерее
Портретов длинный ряд?

Ты помнишь ли, Мария,
Вечерний небосклон,
Равнины полевые,
Села далекий звон?

За садом берег чистый,
Спокойный бег реки,
На ниве золотистой
Степные васильки?

И рощу, где впервые
Бродили мы одни?
Ты помнишь ли, Мария,
Утраченные дни?


Ta chúc phúc cho rừng…

March 13, 2007

Nhạc: Tchaikovsky 1858 op. 47 no. 5
(trích trường ca “Iоаnn Damaskin”)
Thơ: Аlexei Konstantinovich Tolstoi ( 1817-1875)

Chúc phúc cho núi rừng, bình nguyên, ruộng đồng, sông nước
Ta chúc phúc luôn cho tự do và xanh thắm bầu trời!
Cả cái túi cái bang với cây gậy ăn mày,
Cho thảo nguyên – mênh mông không giới hạn
Cho mặt trời toả sáng, và dày đặc màn đêm,
Cho con đường cô độc ta lang thang,
Cho từng ngọn cỏ trên đồng ta gặp
Và mỗi ngôi sao đêm ta thấy trên trời.

Ôi giá như trên đời này ta được
Hoà vào mênh mông với tất cả tâm hồn.
Ôi giá như ta đủ sức ôm trọn tất
Cả bạn, thù, cùng cả anh em
Và rộng vòng tay ta ôm cả thiên nhiên!

Алексей Константинович Толстой ( 1817-1875)

Благословляю вас, леса, долины, нивы, горы, воды,
Благословляю я свободу и голубые небеса!

И посох мой благословляю, и эту бедную суму,
И степь от краю и до краю,
и солнца свет, и ночи тьму,

И одинокую тропинку, по коей, ниший, я иду,
И в поле каждую былинку,
и в небе каждую звезду!

О, если б мог всю жизнь смешать я,
Всю душу вместе с вами слить,
О, если б мог в мои объятья
я вас, враги, друзья, и братья,
И всю природу в мои объятья заключить!


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.