Алексей Плещеев – ОСЕНЬ

August 4, 2008
Алексей Плещеев

ОСЕНЬ
——————————————–

Осень наступила,
Высохли цветы,
И глядят уныло
Голые кусты.

Вянет и желтеет
Травка на лугах,
Только зеленеет
Озимь на полях.

Туча небо кроет,
Солнце не блестит,
Ветер в поле воет,
Дождик моросит..

Зашумели воды
Быстрого ручья,
Птички улетели
В теплые края.

Alexei Plesheev

Mùa thu
———————————-

Mùa thu đã đến rồi,
Hoa rời cành, tàn úa,
Những cành cây trụi trơ
Nhìn sao mà buồn quá.

Trên đồng se se lạnh
Thảm cỏ ngả màu vàng
Còn chút xanh muộn màng
Lúa vụ đông sắp ngủ.

Bầu trời mây vần vũ,
Vầng dương cũng ngại soi,
Gió gào thét trên đồi,
Mưa phùn bay lất phất…

Dòng suối trong hát nốt
Bài ca mùa thu sang,
Chim tránh rét từng đàn
Bay về miến nắng ấm.


НАМ ЗВЕЗДЫ КРОТКИЕ СИЯЛИ… Алексей Плещеев

June 1, 2008
НАМ ЗВЕЗДЫ КРОТКИЕ СИЯЛИ…

Алексей Плещеев

Нам звезды кроткие сияли,
Чуть веял тихий ветерок,
Кругом цветы благоухали,
И волны ласково журчали
У наших ног.
Мы были юны, мы любили,
И с верой в даль смотрели мы,
В нас грезы радужные жили,
И нам не страшны вьюги были
Седой зимы.
Где ж эти ночи с их сияньем,
С благоухающей красой,
И волн таинственным журчаньем,
Надежд, восторженных мечтаний,
Где светлый рой?
Померкли звезды, и уныло
поникли блеклые цветы…
Когда ж, о сердце, всё, что было,
Что нам весна с тобой дарила,
Забудешь ты?

Những vì sao dịu dàng toả sáng…

Аlexei Pletsheev

Những vì sao dịu dàng toả sáng
Gió nhẹ đưa hương, hoa khẽ lay
Dưới chân ta rì rào tiếng sóng
Tất cả vì ta, em có hay.
Ta còn trẻ, ta đang yêu nhau,
Bên nhau nhìn tương lai tươi sáng
Trong ta ước mơ và niềm tin
Sợ gì giá đông và bão tuyết.
Những đêm xưa ấy, nay đâu nhỉ,
Với vẻ đẹp ảo huyền toả hương,
Cùng tiếng sóng, ước mơ, hy vọng,
Cả một trời sao sáng muôn phương?
Những vì sao xưa đã lu mờ
Hoa nhợt nhạt héo tàn ủ rũ…
Nhưng trái tim ta biết bao giờ
Mới quên nổi những gì xuân trẻ
Tặng cho ta cùng mối tình xưa?


Đoá hoa

March 7, 2007

Nở tưng bừng hoa ngoài đồng sặc sỡ
Sương mát lành thoả thích uống từng đêm
Sưởi trong ánh dương ấm áp lúc ngày lên
Khoe sắc để bầu trời dịu dàng cùng ngắm.

Chẳng thẹn thùng hoa chuyện trò say đắm
Với bướm kia lộng lẫy bộ cánh trong,
Với bầy ong vo ve, với gió trời lồng lộng
Vui với mùa xuân trên đồng rộng quê hương.

Chúng thấy qua cửa sổ, sau những chắn song
Một đoá hoa rụt rè trông thật đáng thương…
Nhợt nhạt buồn rầu thèm ánh nắng
Nở trong cô đơn giữa bốn bức tường.

Cả đồng hoa bỗng thấy động lòng thương
Lên tiếng gọi bông hoa nhỏ bé
“Tiếc làm gì căn phòng không ánh nắng
Ra đây nào, kẻo rồi héo khô thôi!”

“Không đâu các bạn ơi,” – bông hoa nhỏ trả lời
Ngoài đồng vui, và mùa xuân đẹp lắm
Nhưng tôi không tị hiềm, tôi yên phận
Và không muốn rời phòng ẩm thấp của tôi.

Ngoài đồng cứ lộng lẫy nở, hoa ơi,
Cho những người đang tràn trề hạnh phúc,
Tôi nở trong phòng cho những ai số phận
Không cho hưởng mặt trời và xuân trên đồng rộng

Tôi an ủi một người tù đau khổ
Trong phòng này, không có tự do
Khi ngắm tôi, hàng ngày người ấy nhớ
Bát ngát đồng xanh quê hương xa.

Цветок

Весело цветики в поле пестреют;
их по ночам освежает роса,
днём их лучи благодатные греют,
ласково смотрят на них небеса.

С бабочкой пестрой, с гудящей пчелою,
с ветром им любо вести разговор,
Весело цветикам в поле весною,
мил им родимого поля простор!

Вот они видят в окне, за решёткой,
тихо качается бледный цветок…
Солнца не зная, печальный и кроткий,
вырос он в мрачных стенах одинок.

Цветикам жаль его, бедного, стало,
хором они к себе брата зовут:
«Солнце тебя никогда не ласкало,
брось эти стены, зачахнёшь ты тут!»

«Нет!» – отвечал он, – «хоть весело в поле,
и наряжает вас ярко весна,
но не завидую вашей я доле
и не покину сырого окна.

Пышно цветите! Своей красотою
радуйте, братья, счастливых людей.
Я буду цвесть для того, кто судьбою
сонца лишён и полей.

Я буду цвесть для того, кто страдает.
Узника я утешаю один.
Пусть он, взглянуз на меня, вспоминает
зелень родимых долин!”


Khúc thu

March 7, 2007

Hè trôi qua nhanh thế,
Nhường thu đến đây rồi.
Rừng thưa và đồng vắng
Buồn mênh mang ngập tràn.

Chim theo đàn tránh rét,
Ngày ngại ngùng ngắn theo,
Mặt trời rụt rè chiếu
Đêm dày đặc hơn nhiều…

ОСЕННЯЯ ПЕСЕНКА

Миновало лето,
Осень наступила.
На полях и в рощах
Пусто и уныло.

Птички улетели,
Стали дни короче,
Солнышка не видно,
Темны, темны ночи.


Bà và cháu

March 7, 2007

Ấm cúng căn phòng nhỏ
Bà ngồi bên cửa sổ
Tay đan tất không ngừng
Mắt liếc trông thằng cháu.

Tóc xoăn nhìn thật kháu
Bé ngồi trong góc nhà.
Suy nghĩ gì không rõ,
Trầm ngâm ngắm trời xa.

Cháu yêu, sao buồn thế?
Ra vườn đi cho vui,
Hay cháu rủ em gái,
Cùng chơi đua ngựa nha?

Cháu bước đến bên bà,
Ngả vào lòng âu yếm,
Đôi mắt to trong sáng,
Cháu lặng im mộng mơ.

Hay cháu lại vòi quà?
Bà không biết cháu muốn,
Đồ chơi, nho, kẹo ngọt,
Hay thêm cái gì cơ?

Không bà ơi, cháu chẳng,
Đòi thêm quà nữa đâu.
Mua cho cháu cặp sách.
Cháu muốn đi học mà…

Бабушка и внучек

Под окном чулок старушка
вяжет в комнате уютной,
и в очкй свои большие
смотрит в угол поминутно.

А в углу кудрявый мальчик
молча к стенке прислонился.
На лице его забота,
взгляд на что-то устремился.

Что сидишь всё дома, внучек?
шел бы в сад, копал бы грядки
или кликнул бы сестренку,
поиграл бы с ней в лошадки.

Подошел к стапушке внучек
и головкою курчавой к ней припал.
Он молчит, глаза большие
на неё глядят лукаво…

Знать, гостинцу захотелось?
Говорит ему старушка,
винных ягод, винограду,
иль тебе нужна игрушка?

Нет, гостинцев мне не надо!
у меня игрушек много.
Сумку ты купи
да в школу покажи-ка мне дорогу


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.